ee88
123b

Tản mạn mỗi ngày.

@Momongtx
Ko em ơi. Chị ko phải họa sĩ vẽ tranh minh họa.
Chị cần minh chứng cho thiên hạ để làm gì???
Soija cho vài tấm hình minh họa xem tuổi 40 ra sao nhé👍
 
Chuyện là một ngày nọ đón xe Hoàng Công về ngoại, mình được cho ngồi ghế đầu cạnh lái xe. Gặp được ông tài hóm hỉnh nên hai anh em tám chuyện ríu ran như tép nhảy cả đường đi. Thân thiết tới nỗi ông anh thoải mái sai mình tìm cho ông anh món hàng khách gửi mà ổng vứt trong hộc. Lúc đưa món đồ cho ổng thì 2 anh em có chạm tay, rồi ông anh quay sang bảo: nhìn thì em không giống dân lao động mà tay ráp thế nhỉ??
Cái mình bảo: em là dân lao động chân tay xịn đó. Ổng rõ là không tin: vậy em làm nghề gì?? Mình nói ngon ơ: em nhận đánh ghen thuê nè, chuyên nghiệp luôn, mai mốt mà anh cần em tính giá hữu nghị cho nha.
Thế là từ đó ông anh chết lặng luôn. Không tám với mình nữa. Buồn ghê. May mà còn có chút là mình xuống xe rồi.
 
Mình thích sống nhạt.
Yêu, hận, vui, buồn tất tật mình đều thấy như nhau. Sống nhạt nh

Đúng ùi. Bụng no rồi mới thưởng thức cái đẹp được. Chứ đói rã họng thì chịu thôi.
chuẩn rồi chị, bụng đang đói bảo đi ngắm tranh siêu thực thì làm sao mà thẩm đc :))
 
Qua nắng lắm, nên mình ghé Mixue uống ly hồng trà mật ong và hưởng ké máy lạnh. Đương nhâm nhi tám nhảm với cô bé pha chế thì có khách vô. Là một cậu nhóc chắc cỡ 25 đến 27 tuổi, hơi đen, hơi xuề xòa. Cậu nhóc kêu 1 ly trà sữa 25k và hỏi bé pha chế là trà đã có sẵn nhưng topping gì rồi. Rồi cậu nhóc ngần ngừ nghĩ ngợi 1 lúc rồi bảo: cho anh thêm 25k topping đủ loại nhá. Nhỏ pha chế tròn mắt nhìn cậu nhóc đăm đăm, còn mình thì suýt phun luôn ngụm hồng trà trong miệng.
Cậu nhóc cười cười gãi đầu: bạn gái anh thích nhiều topping.
Mình cũng phì cười luôn và bảo: ai làm bạn gái em thì sướng nha, được em cưng quá chừng. Cậu nhóc cười ngượng nghịu bảo: em cũng chỉ chiều được chút xíu nhỏ nhỏ vầy thôi.
Chút nhỏ xíu vầy thôi cũng đủ xiêu lòng nhau rồi mà. Cậu nhóc mang ly trà đầy ngụp đi rồi, mình và bé pha chế bàn luận về cậu trai trẻ. Bé bảo biết đâu hắn cố tình mua nhiều cho bạn gái ăn một lần mắc ngán rồi sau không đòi nữa. Mình bảo : kể cả vậy thì ngưòi sẵn sàng chiều ý để em thử một lần theo ý em cũng đáng trân trọng rồi. Vui được thì cứ vui đi, chuyện sau để sau tính.
Đúng vậy không nào???
 
Qua nắng lắm, nên mình ghé Mixue uống ly hồng trà mật ong và hưởng ké máy lạnh. Đương nhâm nhi tám nhảm với cô bé pha chế thì có khách vô. Là một cậu nhóc chắc cỡ 25 đến 27 tuổi, hơi đen, hơi xuề xòa. Cậu nhóc kêu 1 ly trà sữa 25k và hỏi bé pha chế là trà đã có sẵn nhưng topping gì rồi. Rồi cậu nhóc ngần ngừ nghĩ ngợi 1 lúc rồi bảo: cho anh thêm 25k topping đủ loại nhá. Nhỏ pha chế tròn mắt nhìn cậu nhóc đăm đăm, còn mình thì suýt phun luôn ngụm hồng trà trong miệng.
Cậu nhóc cười cười gãi đầu: bạn gái anh thích nhiều topping.
Mình cũng phì cười luôn và bảo: ai làm bạn gái em thì sướng nha, được em cưng quá chừng. Cậu nhóc cười ngượng nghịu bảo: em cũng chỉ chiều được chút xíu nhỏ nhỏ vầy thôi.
Chút nhỏ xíu vầy thôi cũng đủ xiêu lòng nhau rồi mà. Cậu nhóc mang ly trà đầy ngụp đi rồi, mình và bé pha chế bàn luận về cậu trai trẻ. Bé bảo biết đâu hắn cố tình mua nhiều cho bạn gái ăn một lần mắc ngán rồi sau không đòi nữa. Mình bảo : kể cả vậy thì ngưòi sẵn sàng chiều ý để em thử một lần theo ý em cũng đáng trân trọng rồi. Vui được thì cứ vui đi, chuyện sau để sau tính.
Đúng vậy không nào???
Câu chuyện rất hay nha. Nếu đúng thì bạn trai rất hiểu và chu đáo với bạn gái của mình
Cũng có thể bạn trai mua cho mình nhưng thấy ngại nên nói là mua cho bạn gái :ROFLMAO:
 
Sửa lần cuối:
Câu chuyện rất hay nha. Nếu đúng thì bạn trai rất hiểu và chu đáo với bạn gái của mình
Cũng có thể bạn trai mua cho mình nhưng thấy ngại nên nói là mua cho bạn gái :ROFLMAO:
Chuyện thật chị chứng kiến
 
Công nhận cuộc sống của chị chứng kiến nhiều câu chuyện thú vị thật 😀
 
Công nhận cuộc sống của chị chứng kiến nhiều câu chuyện thú vị thật 😀
Chuyện thú vị ở xung quanh tất cả chúng ta em ạ. Vấn đề là em có nhận ra khía cạnh thú vị của nó hay không thôi
 
Truyện cổ Andersen mang tên " giấc mơ cuối cùng của cây sồi " có một đoạn đối thoại giữa cây sồi đã sống 365 năm và con vờ _ loài côn trùng mùa hè chỉ sống được một ngày duy nhất.
Sồi bảo:
– Hỡi chú nhãi con đáng thương kia, cả cuộc đời chú chỉ được có một ngày thôi. Sao mà ngắn ngủi vậy? Thật đáng buồn thay!
– Buồn ư? Anh định nói gì thế. Xung quanh tôi, vạn vật thật là kỳ diệu, không khí trong sạch, ấm áp, tôi cảm thấy tràn đầy hạnh phúc.
– Phải, nhưng chỉ được có một ngày thôi, rồi thế là hết.
– Hết ư? – Vờ nhại lại; hết nghĩa là gì nhỉ? – Thế anh có “hết” không?
– Không, ta sống gấp muôn ngàn lần cuộc đời của chú, vì một ngày của ta dài hơn cả mấy mùa liền. Đó là cả một khoảng thời gian dài mà chú không thể nào hình dung nổi.
– Không ư? Thế thì tôi không hiểu anh được đâu. Anh có thể sống gấp muôn ngàn lần cuộc đời của tôi, nhưng tôi lại có muôn ngàn giây phút sung sướng và vui vẻ. Thế còn khi anh chết, liệu tất cả vẻ đẹp trên thế gian này có cùng chết với anh không?
– Tất nhiên là không, – sồi đáp. – Vẻ đẹp của thiên nhiên sẽ tồn tại vĩnh viễn, lâu đến nỗi chính ta cũng chẳng hình dung nổi.
– Tưởng gì? Thế thì chúng ta cũng cùng chung một cảnh; chỉ khác nhau về cách tính toán mà thôi.
Nói rồi vờ lại nhảy múa, bay vụt lên không gian, khoe đôi cánh mềm mại như nhung, như xa tanh, tận hưởng làn gió nhẹ, ngát hương cỏ linh lăng, dã tường vi, hương mộc và kim ngân hoa, xạ hương dại, bạc hà và xạ ngân. Hương thơm sực nức đến nỗi vờ ta càng thở hút càng say sưa.
Ngày hôm ấy dài và huy hoàng, vui tươi đến nỗi khi mặt trời bắt đầu ngả bóng, vờ cảm thấy mệt mỏi, đôi cánh không còn đủ sức đỡ nổi thân; nhẹ nhàng vờ rớt xuống thảm cỏ êm đềm, rồi thiếp đi trong một giấc ngủ dịu dàng, bình thản. Vờ đã chết. Sồi lẩm bẩm:
– Con vờ nhỏ bé đáng thương thay. Cuộc đời nó sao mà ngắn ngủi thế?
Rồi cứ như vậy, từng ngày hè một, cuộc hoan lạc của đàn vờ lại bắt đầu. Sồi lại có dịp chuyện trò tương tự như trên. Và dịp đó tiếp diễn với không biết bao nhiêu là kiếp vờ mà kể, nhưng con vờ nào cũng đều cảm thấy tràn trề hạnh phúc vui tươi.
 
Sửa lần cuối:
Tự sự chất thế em!
 
Bếp ở nhà ngoại ngày xưa là một cái bếp lò, đun nấu bằng những bánh than bùn khô. Hồi ấy lũ trẻ con biết làm việc nhà sớm lắm, không nhớ là 6 hay 7 tuổi mà mình đã biết nấu cơm bếp than rồi ( lúc đấy cái bệ bếp cao cao có khi còn phải bắc ghế con đứng lên để đủ cao mà nấu ấy). Trẻ con nhà nào cũng thế, lâu nhâu như nhau, chẳng bố mẹ nào bỏ công cầm tay dạy dỗ, cứ tự nhìn mà học thôi.
Ông bà ngoại còn nuôi 2 con lợn to, năm bán được 1 lứa. Cái nồi cám bự thật bự, nhảy vô ngồi tắm chắc cũng vừa đấy. Năm nay mình 40 rồi mà cái nồi nấu cám năm xưa vẫn còn nằm bền nguyên ở một góc cầu thang, bền ghê ghớm.
Bếp than nấu cơm nồi gang ngon lắm nhé. Mỗi tội phải chú ý canh chừng, sơ sẩy cái mà khê thì tới bữa cơm sẽ bị nghe mắng hoặc được ăn lươn là cái chắc đấy. Thi thoảng, cho nhiều nước tí đợi nồi cơm sôi, lấy muôi hớt nước cơm bỏ lén thêm ít đường trắng, uống thơm thơm thanh thanh( hơn ối cái trà gạo rang bây giờ). Đợi nồi cơm cạn nước thì ghế sang mé mé bếp, rồi nấu tiếp thức ăn. Lâu lâu nhớ xoay nồi cơm, thành quả sẽ là 1 lớp cháy thơm lừng ròn khầy khậy. Cái cháy ấy mà rưới thêm ít nước thịt thì chết mê luôn ấy chứ.
Lâu lâu bà ngoại mua về cái chân giò ( bà hay chọn chân giò sau ) mang về thui vàng cạo sạch sẽ, bà ngoại ướp riềng mẻ mắm tôm thơm lừng. Bà đảo thịt cho ngấm rồi thêm nước xâm xấp mặt thịt. Sau đó, cái bếp than được bà đắp kín lại bằng một lớp than bùn ướt, tựa như 1 cái nắp bịt kín lại, bà chỉ để hở 1 góc nhỏ cỡ 1 đốt ngón tay. Bà đặt nồi giả cầy ghé vô kẽ hở đó. Cứ vậy từ trưa tới cơm chiều, nồi giả cầy liu riu trên bếp, lớp nước óng mỡ rung rinh tỏa mùi thơm nhẹ nhẹ khắp căn bếp nhỏ. Mình thường đợi ba mẹ ngủ trưa say, lẻn vào bếp, mở nồi ăn vụng 1 miếng giả cầy chưa kịp mềm nhừ. Nó ngon tới nỗi cái đũa dùng để ăn vụng cũng được mình liếm sạch trơn ( kể mà bỏ lại ống đũa không cần rửa cũng được đấy).
 
Những ngưòi phụ nữ không tên.
Ở quê nội ngày ấy, mọi người phụ nữ đều không có tên riêng của mình. Lúc nhỏ ở nhà mẹ cha thì được gọi là con của ông A, B hay C gì đó. Lớn lên lấy chồng thì được gọi là vợ ai đó, sau này sinh được con trai thì lại được gọi là mẹ ai đó. Cứ vậy cứ vậy họ quên đi cái tên của mình, mà ngưòi xung quanh cũng chẳng biết họ tên là gì. Cho tới khi nằm xuống, tên riêng của họ mới được xướng lên trong bài ai điếu và rồi khác ghi lên tấm bia mộ mà thôi.
Cả đời người phụ nữ ấy luôn được khuyên phải sống vì con, phải gồng gánh vì gia đình, phải cố nhịn phải chịu khổ vì phụ nữ nào chẳng thế.
Có thật vậy không? Hay chỉ là những lời tẩy não của chế độ phụ quyền?
Có phải vì phụ nữ là nước, vô định hình nên rớt vô đâu thì phải khuôn mình vô đó. Khuôn riết tới nỗi quên mất luôn mình là gì??
 
@soija
Em thì ngược lại, về quê nhà, Ông Bà họ hàng lại gọi Bố Mẹ em là "Bố/Mẹ cái S..." , ít gọi gọi tên Bố/Mẹ.
Bố em hay bảo: Con cái chỉ là sản phẩm lỗi của Bố Mẹ, thế sao mọi người đều nhớ cái lỗi xấu xí này, mà ko nhớ ai sản xuất ra nó. 🤣 🤣
 
Những ngưòi phụ nữ không tên.
Ở quê nội ngày ấy, mọi người phụ nữ đều không có tên riêng của mình. Lúc nhỏ ở nhà mẹ cha thì được gọi là con của ông A, B hay C gì đó. Lớn lên lấy chồng thì được gọi là vợ ai đó, sau này sinh được con trai thì lại được gọi là mẹ ai đó. Cứ vậy cứ vậy họ quên đi cái tên của mình, mà ngưòi xung quanh cũng chẳng biết họ tên là gì. Cho tới khi nằm xuống, tên riêng của họ mới được xướng lên trong bài ai điếu và rồi khác ghi lên tấm bia mộ mà thôi.
Cả đời người phụ nữ ấy luôn được khuyên phải sống vì con, phải gồng gánh vì gia đình, phải cố nhịn phải chịu khổ vì phụ nữ nào chẳng thế.
Có thật vậy không? Hay chỉ là những lời tẩy não của chế độ phụ quyền?
Có phải vì phụ nữ là nước, vô định hình nên rớt vô đâu thì phải khuôn mình vô đó. Khuôn riết tới nỗi quên mất luôn mình là gì??
Đó là hệ quả của một nền văn hóa lâu đời đặt trách nhiệm nuôi dưỡng, hy sinh và phục tùng lên vai người phụ nữ mà không cho họ cơ hội hoặc không gian để sống cho chính mình. Những lời khuyên “phải sống vì chồng con”, “phụ nữ thì nên chịu đựng một chút cho yên nhà”, tưởng là yêu thương, nhưng thật ra lại là cách hợp thức hóa việc bóp nghẹt nhu cầu cá nhân và danh tính riêng của người phụ nữ. Theo em đó là quan niệm từ xa xưa, còn ngày nay thời ông bà em cũng theo cách gọi truyền thống, chế độ phụ quyền cũng giảm bớt đi nhiều. Ông bà em 80T ở quê nhiều khi vẫn rỗi nhau như 18-20 ý, bà thì hay rỗi nên ông chứ phải nịnh, chiều đủ thứ ý chị 🤣
 
@soija
Em thì ngược lại, về quê nhà, Ông Bà họ hàng lại gọi Bố Mẹ em là "Bố/Mẹ cái S..." , ít gọi gọi tên Bố/Mẹ.
Bố em hay bảo: Con cái chỉ là sản phẩm lỗi của Bố Mẹ, thế sao mọi người đều nhớ cái lỗi xấu xí này, mà ko nhớ ai sản xuất ra nó. 🤣 🤣
Vì em thuộc thế hệ trẻ so với chị rồi đó bé. Thế hệ chị nhắc tới là những ngưòi sinh năm 193x trở về trước ấy.
 
Đó là hệ quả của một nền văn hóa lâu đời đặt trách nhiệm nuôi dưỡng, hy sinh và phục tùng lên vai người phụ nữ mà không cho họ cơ hội hoặc không gian để sống cho chính mình. Những lời khuyên “phải sống vì chồng con”, “phụ nữ thì nên chịu đựng một chút cho yên nhà”, tưởng là yêu thương, nhưng thật ra lại là cách hợp thức hóa việc bóp nghẹt nhu cầu cá nhân và danh tính riêng của người phụ nữ. Theo em đó là quan niệm từ xa xưa, còn ngày nay thời ông bà em cũng theo cách gọi truyền thống, chế độ phụ quyền cũng giảm bớt đi nhiều. Ông bà em 80T ở quê nhiều khi vẫn rỗi nhau như 18-20 ý, bà thì hay rỗi nên ông chứ phải nịnh, chiều đủ thứ ý chị 🤣
Ừm. So với xưa thì giờ phụ nữ sống dễ thở hơn rồi.
 
Thói quen mới của tuổi 40.
Thói quen số 1: rảnh là chọt chọt mỡ bụng và thở dài
 
Thói quen mới của tuổi 40.
Thói quen số 1: rảnh là chọt chọt mỡ bụng và thở dài
Chị phải thở mạnh, thở dài kiểu plank mới tan được mỡ bụng 😂
 
Chị phải thở mạnh, thở dài kiểu plank mới tan được mỡ bụng 😂
Ụ mỡ 9 năm ko tan nổi đâu em. Trừ khi có tiền đi hút mỡ thôi
 
anime sex
cliphot
Back
Top
X