Tập 19:
Ly ngồi trên sofa, chiếc chăn Tuấn đắp cho cô đêm qua vẫn quấn quanh người, tách trà trên tay đã nguội lạnh từ lâu. Cô đã khỏe hơn nhiều sau hai tuần nằm viện, cơ thể không còn run rẩy, nhưng trong lòng cô, một cảm giác bất an vẫn âm ỉ.
“Ly, sao lâu quá không thấy em nhắn? Em khỏe không? Anh nhớ em lắm”
Tin nhắn từ Nam tối qua như một vết rạch nhỏ trên bức tranh yên bình mà cô đang cố vẽ lại cùng Tuấn. Cô không trả lời, đã quyết tâm chọn anh, chọn gia đình, nhưng mỗi lần điện thoại rung lên, tim cô lại đập mạnh.
Ngày đầu tiên sau tin nhắn đó, Nam không dừng lại. Buổi trưa, khi Tuấn đang ở bếp nấu ăn, điện thoại của Ly rung lên lần nữa. Cô liếc nhìn, thấy dòng chữ từ Nam:
“Em khỏe hẳn chưa? Anh lo cho em lắm. Trả lời anh một câu đi.”
Ly cắn môi, tay cô run run, nhưng cô chỉ nhắn lại ngắn gọn:
“Em ổn. Đừng nhắn nữa.”
Cô xóa ngay tin nhắn, mắt lén nhìn Tuấn, tim đập thình thịch vì sợ anh vô tình thấy màn hình. Tuấn bước ra, mang theo bát soup nóng, cười dịu dàng:
“Em ăn đi, anh hầm gà cho em bồi bổ đấy.”
Ly gật đầu, cố nở nụ cười, nhưng trong lòng cô nặng trĩu. Cô không muốn Tuấn biết, không muốn anh nghi ngờ, không muốn phá hủy sự tin tưởng mà anh dành cho cô sau tất cả.
Ngày thứ hai, Nam lại gọi, lần này vào buổi tối, khi Ly và Tuấn đang xem TV cùng nhau. Điện thoại cô rung lên trong túi áo, cô vội tắt màn hình, giả vờ như không nghe thấy. Tuấn quay sang, hỏi:
“Em không nghe máy à? Ai gọi thế?”
“À… chắc nhầm số thôi, anh,” Ly đáp, giọng ngập ngừng, tay siết chặt điện thoại. Khi Tuấn quay lại màn hình TV, cô lén mở tin nhắn:
“Ly, em lạnh lùng với anh quá. Anh chỉ muốn biết em thế nào thôi. Nhớ em.”
Cô nhắn lại, ngắn gọn và cộc lốc:
“Em bận. Đừng làm phiền.”
Cô xóa ngay, lòng rối như tơ vò. Cô sợ cứ thế này, Tuấn sẽ tình cờ thấy một tin nhắn nào đó, sẽ hỏi cô, và cô không biết phải giải thích thế nào. Cô muốn dứt điểm với Nam, nhưng mỗi tin nhắn của anh ta lại như một lời nhắc nhở về những đêm dâm loạn mà cô từng chìm đắm.
Ngày thứ ba, Nam nhắn vào buổi sáng, khi Tuấn đã đi làm. Ly đang rửa bát, điện thoại trên bàn rung lên liên tục. Cô lau tay, mở ra xem:
“Ly, em giận anh à? Anh không làm gì sai mà. Chỉ muốn gặp em chút thôi.”
Ly thở dài, nhắn lại:
“Không có gì để gặp. Em chọn gia đình rồi.”
Nhưng Nam không dừng lại. Chiều hôm đó, anh ta nhắn tiếp:
“Em quên anh nhanh thế? Những lần mình bên nhau, em không nhớ à? Anh thì có.”
Ly đọc xong, mặt nóng bừng, ký ức về Nam ùa về – cơ thể cao lớn của anh ta đè lên cô, dương vật khổng lồ đâm sâu vào cô, mỗi cú thúc làm cô hét lên vì sung sướng. Cô siết chặt tay, vùng nhạy cảm bất giác ẩm ướt, nhưng cô lắc đầu, tự nhủ:
“Không… mình không được yếu đuối…”
Cô nhắn lại, giọng cứng rắn hơn:
“Đừng nhắc nữa. Xong rồi.”
Ngày thứ tư, Nam nhắn vào lúc nửa đêm, khi Ly đang nằm cạnh Tuấn. Điện thoại rung lên dưới gối, làm cô giật mình tỉnh dậy. Cô vội tắt chuông, nhìn sang Tuấn – anh vẫn ngủ say, hơi thở đều đều. Cô lén mở tin nhắn:
“Ly, anh không ngủ được. Nhớ cái cách em mút nó, cái lưỡi em làm anh điên lên. Em không nhớ thật à?”
Ly cắn môi đến rướm máu, tay run run, cơ thể cô nóng lên vì những lời đó. Cô nhớ rõ – miệng cô ngậm lấy dương vật của Nam, nước bọt chảy dài, anh ta siết tóc cô, thúc mạnh vào họng cô, làm cô nghẹn mà vẫn không ngừng mút. Cô muốn nhắn lại gì đó để chấm dứt, nhưng cô chỉ xóa tin nhắn, tắt máy, nằm xuống, ôm chặt Tuấn để tìm sự an ủi. Cô thì thầm trong lòng:
“Anh Tuấn… em không muốn mất anh…”
Ngày thứ năm, Nam nhắn vào buổi trưa, khi Ly đang dọn dẹp nhà cửa. Lần này, anh ta thay đổi giọng điệu:
“Ly, anh biết em không muốn gặp anh nữa. Nhưng anh chỉ xin một lần thôi – gặp anh uống cà phê, nói chuyện rõ ràng, rồi anh sẽ không làm phiền em nữa. Anh hứa. Lần cuối, được không?”
Ly đọc tin nhắn, lòng cô rối bời. Cô sợ Tuấn phát hiện nếu cứ nhắn tin qua lại thế này, sợ anh sẽ thấy những dòng chữ dâm đãng mà Nam gửi. Nhưng cô cũng muốn dứt điểm – cô muốn đối mặt với Nam, nói rõ rằng mọi thứ đã chấm hết, để anh ta không còn lý do làm phiền cuộc sống của cô nữa. Cô nhắn lại:
“Chiều nay em bận. Tối được không?”
Nam trả lời ngay:
“Tối cũng được. 8h, quán rượu X trên phố cổ. Anh chờ em.”
Ly đặt điện thoại xuống, tim đập thình thịch. Cô biết quán rượu đó – một địa điểm nổi tiếng trên phố cổ, nơi giới thượng lưu và những người giàu có thường lui tới, với không gian xa hoa, riêng tư, và đầy quyến rũ. Cô tự nhủ đây là cách duy nhất để kết thúc, nhưng cô cũng muốn phù hợp với không gian ấy, để không lạc lõng giữa đám khách sang trọng. Cô quay sang Tuấn khi anh về nhà vào buổi chiều, giọng bình thản:
“Anh, tối nay em đi với bạn bàn chút công việc, chắc về muộn tí. Anh đừng lo nhé.”
Tuấn gật đầu, cười nhẹ:
“Ừ, em cẩn thận. Gọi anh nếu cần gì.”
Ly gật đầu, nhưng trong lòng cô, một cảm giác tội lỗi thoáng qua. Cô không muốn nói dối anh, nhưng cô cần gặp Nam lần cuối để chấm dứt tất cả. Cô vào phòng, mở tủ, chọn một chiếc váy đen gợi cảm – dài vừa qua đầu gối nhưng ôm sát cơ thể, khoét sâu ở ngực để lộ khe ngực trắng mịn, lớp vải lụa mềm mại lấp lánh dưới ánh đèn, tôn lên đường cong quyến rũ của cô. Cô trang điểm nhẹ, tô son đỏ, nhìn mình trong gương, tự nhủ:
“Chiếc váy này sẽ hợp với chỗ đó”
8h tối, Ly bước vào con ngõ nhỏ trên phố cổ, đôi giày cao gót gõ nhịp trên nền đá cũ. Chiếc váy đen ôm sát cơ thể cô, làm nổi bật làn da trắng mịn, đôi chân thon dài, và khe ngực đầy đặn, khiến cô trông như một quý cô sang trọng giữa ánh đèn mờ ảo. Cô đứng trước cánh cửa gỗ chạm khắc tinh xảo của quán rượu, tim đập mạnh. Một người đàn ông mặc vest đứng gác cửa nhìn cô, hỏi:
“Cho hỏi tên bàn đặt?”
“Nam,” Ly đáp, giọng khẽ run.
Người đàn ông gật đầu, mở cửa cho cô vào. Bên trong là một không gian xa hoa, sang trọng, với trần nhà cao treo đèn chùm pha lê lấp lánh, ánh sáng đỏ mờ ảo từ những chiếc đèn tường bằng đồng, mùi gỗ quý hòa quyện với hương rượu thượng hạng. Những chiếc bàn gỗ mun bóng loáng được đặt ở những góc khuất, phủ rèm lụa đỏ, tạo cảm giác riêng tư tuyệt đối. Khách trong quán đều là những người giàu có – đàn ông mặc vest đắt tiền, phụ nữ đeo trang sức lộng lẫy – không ai để ý đến cô. Nam đã ngồi sẵn ở bàn trong cùng, mặc áo sơ mi đen hở hai cúc trên, để lộ lồng ngực cơ bắp, ánh mắt sáng lên khi thấy cô. Anh đứng dậy, kéo ghế cho cô, giọng trầm trầm, lịch sự:
“Em đến rồi. Đẹp quá, Ly. Chiếc váy này làm em nổi bật hơn tất cả cô gái ở đây.”
Ly ngồi xuống, giữ khoảng cách, giọng lạnh lùng:
“Anh nói lần cuối thì tôi đến. Nói đi, anh muốn gì?”
Nam mỉm cười, gọi một ly cocktail từ bartender đứng phía quầy bar:
“Thư giãn chút đi, Ly. Anh chỉ muốn gặp em, nói chuyện rõ ràng thôi. Uống với anh một ly trước đã, rồi mình nói chuyện.”
Ly do dự, nhưng cô gật đầu khi bartender mang đến một ly cocktail màu xanh ngọc, trang trí bằng một lát chanh mỏng và vài cánh hoa nhỏ. Cô nhấp một ngụm – vị ngọt thanh của trái cây nhiệt đới hòa quyện với chút cay nồng của rượu cao cấp, lạ mà ngon, làm cô bất giác thốt lên:
“Ly này… ngon thật đấy.”
Nam cười nhẹ, giọng dịu dàng:
“Anh nhớ em thích vị ngọt mà không quá gắt.”
Ly ngạc nhiên, nhìn anh, cảm giác an toàn thoáng qua khi thấy sự tinh tế của anh. Cô gật đầu, giọng bớt lạnh lùng:
“Ừ… anh nhớ thật. Nhưng tôi vẫn muốn nói rõ – tôi chọn gia đình tôi, chọn chồng tôi. Những gì trước đây là sai lầm, tôi không muốn tiếp tục. Anh hứa không làm phiền tôi nữa, thì giữ lời đi.”
Nam gật đầu, vẻ mặt lịch sự, anh nhấp một ngụm rượu của mình, lắng nghe cô:
“Anh hiểu. Em muốn thế thì anh tôn trọng. Anh chỉ muốn gặp em lần cuối, để nói lời tạm biệt đàng hoàng. Em đẹp thế này, anh không nỡ để em đi mà không uống cùng em một chút.”
Ly thở phào, cảm thấy nhẹ lòng khi anh không phản kháng. Cô nhấp thêm một ngụm cocktail, rồi Nam ra hiệu cho bartender pha thêm một ly nữa cho cô. Ly mới xuất hiện, màu hồng phấn, thơm mùi dâu và chút bạc hà, làm cô thích thú. Cô uống ly thứ hai, rượu thấm dần, mặt cô bắt đầu đỏ ửng, đầu óc nhẹ bẫng, cơ thể nóng lên. Nam vẫn giữ giọng điệu nhẹ nhàng:
“Ly này cũng ngon, đúng không? Anh chọn vì thấy hợp với em – ngọt ngào mà quyến rũ, như em vậy.”
Ly cười khẽ, rượu làm cô cởi mở hơn, cô đáp:
“Ừ… ngon thật. Anh khéo chọn đấy.”
Nam nghiêng người sát hơn, tay anh vô tình chạm vào tay cô trên bàn, vuốt ve nhẹ nhàng, giọng trầm xuống:
“Em đẹp quá, Ly. Anh không ngờ em lại mặc váy thế này chỉ để gặp anh lần cuối. Làm anh chỉ muốn chạm vào em thôi.”
Ly đỏ mặt, hơi thở dồn dập, rượu làm cô mất kiểm soát, đầu óc quay cuồng. Nam cũng uống thêm, mắt anh bắt đầu mờ đi vì men say, tay anh trượt xuống đùi cô, vuốt ve qua lớp váy lụa mỏng, ngón tay miết lên đùi trong, sát vùng nhạy cảm. Ly run lên, rên khẽ, nhưng không đẩy anh ra. Anh thì thầm:
“Em mềm quá, Ly. Anh nhớ cái cảm giác này.”
Ly thở gấp, cơ thể nóng ran, vùng nhạy cảm ẩm ướt, rượu và sự mơn trớn của Nam làm cô dao động. Anh kéo ghế sát hơn, tay còn lại luồn lên ngực cô, bóp nhẹ qua lớp váy, ngón tay miết qua núm ngực căng cứng dưới lớp vải. Ly rên lớn hơn, mắt mờ mịt, cô nhìn xuống và thấy dương vật của Nam cương cứng, căng phồng dưới lớp quần, làm cô giật mình nhưng cũng kích thích. Nam nhận ra ánh mắt, nắm tay cô kéo xuống phía dưới của anh, ép cô chạm vào nó qua lớp vải. Ly run rẩy, cảm nhận được nó nóng hổi, to lớn, mạch máu nổi rõ dưới tay cô. Anh thì thầm:
“Chạm vào đi, Ly. Em nhớ nó mà, đúng không? Nó cứng vì em đấy.”
Ly vuốt theo bản năng, thèm muốn trào lên mãnh liệt, rượu làm cô không còn tỉnh táo. Nam cúi xuống, hôn cô thật lâu, môi anh mạnh bạo áp vào môi cô, lưỡi anh quấn lấy lưỡi cô, làm cô nghẹn thở. Ly định đẩy anh ra, tay cô đặt lên ngực anh, nhưng rồi cô bám vào vai anh, hôn lại anh cuồng nhiệt, lưỡi cô quấn lấy lưỡi anh, nước bọt hòa quyện trong nụ hôn sâu đậm. Nam vừa hôn vừa luồn tay vào váy, kích thích núm ngực cô qua lớp áo lót, bóp mạnh, miết nhanh, làm cô rên trong miệng anh, ngực cô căng cứng, đau nhức mà sướng điên cuồng. Tay kia của anh trượt xuống dưới, miết qua lớp quần lót, cảm nhận vùng nhạy cảm ướt nhẹp của cô. Ly giật lên, chất lỏng chảy ra thấm ướt tay anh, cô thở hổn hển:
“Nam… đừng…”
Nhưng giọng cô yếu ớt, Nam cười, kéo cô đứng dậy:
“Đi với anh.”
Ly lảo đảo, chân mềm nhũn, anh dìu cô qua hành lang tối, vào nhà vệ sinh private của quán – một không gian nhỏ, sang trọng với tường lát đá cẩm thạch, ánh sáng mờ ảo từ đèn LED ẩn trong kẽ tường, và cánh cửa khóa kín bằng chốt thép chắc chắn. Nam chốt cửa, đứng trước mặt cô, giải phóng dương vật khổng lồ to như cổ tay, đầu đỏ hỏn bóng nhẫy, mạch máu nổi rõ, cương cứng đến mức rung lên. Anh nắm tóc cô, kéo đầu cô sát lại, gầm gừ:
“Ngậm nó đi, anh muốn cái miệng dâm của em mút như những ngày trước. Làm đi!”
Ly quỳ đó, nhìn nó, ký ức dâm loạn ùa về – những lần cô quỳ trước Nam, ngậm lấy dương vật khổng lồ, mút như điên, nước bọt chảy lênh láng, họng cô nghẹn đầy vì nó. Cô định phản kháng, nhưng rượu làm ý chí tan biến, cô há miệng rộng, ngậm lấy đầu dương vật, lưỡi cô liếm quanh nó, nước bọt trào ra ngay lập tức. Nam siết tóc cô chặt hơn, đâm mạnh vào họng cô, làm cô nghẹn, mắt cô đỏ hoe, nước mắt chảy ra, nhưng cô không dừng, mút mạnh hơn, lưỡi cô xoáy quanh thân nó, liếm từ gốc lên đầu, cảm nhận từng mạch máu căng phồng dưới lưỡi. Dương vật nóng hổi, to lớn, lấp đầy miệng cô, làm cô nghẹn thở, cổ họng cô co giật quanh nó, nước bọt chảy dài xuống cằm, xuống khe ngực lộ ra dưới lớp váy, thấm ướt sàn đá. Nam rên lớn, giọng khàn khàn:
“Mút mạnh nữa đi, em yêu! Liếm sạch nó đi! Anh biết em thèm cái buồi này lắm!”
Ly rên trong họng, nước bọt trào ra nhiều hơn, cô mút như điên, tay cô bám vào đùi anh, móng tay cắm sâu vào da thịt. Nam đẩy nhanh hơn, mỗi cú thúc làm họng cô đau rát, đầu dương vật đâm sâu vào cổ họng, làm cô nôn khan, nước mắt và nước bọt hòa lẫn, chảy thành dòng xuống ngực cô, làm lớp váy ướt nhẹp, dính chặt vào da thịt. Cô cảm nhận nó giật mạnh trong miệng, nóng hơn, to hơn, như sắp bùng nổ, nhưng Nam không để cô nghỉ, anh rút ra, túm tóc cô kéo mạnh lên, xoay cô lại, đè mặt cô xuống sàn đá lạnh, mông cô chổng lên cao. Anh xé rách quần lót cô, để lộ vùng nhạy cảm ướt nhẹp, chất lỏng chảy dài xuống đùi, nhỏ giọt xuống sàn. Nam tát mạnh vào mông cô, làm thịt mông rung lên, đỏ ửng, rồi anh nhổ nước bọt vào tay, bôi lên dương vật, gầm gừ:
“Anh sẽ đụ nát cái lồn dâm này! Em đang nứng lắm này, đúng không?”
Ly rên lớn, định phản kháng, nhưng Nam không chờ, anh đâm mạnh dương vật vào cô từ phía sau, sâu đến tận tử cung, làm cô hét lên như xé toạc không gian:
“Nam… đau… sướng quá…”
Anh siết hông cô, đẩy nhanh, mỗi cú thúc thô bạo, hung dữ, làm mặt cô cọ vào sàn đá, tóc cô rối tung, ngực cô ép chặt xuống sàn, núm ngực cọ qua lớp váy, đau nhức mà sướng điên cuồng. Dương vật khổng lồ của Nam đâm sâu, mỗi cú thúc làm tử cung cô co giật, chất lỏng chảy ra thành dòng, trơn nhầy, bắn tung tóe lên đùi anh và sàn đá, tạo thành những âm thanh nhóp nhép dâm dục vang vọng trong không gian kín. Ly rên lớn, giọng lạc đi:
“Nam… mạnh nữa… đụ em nữa đi… em sướng quá…”
Nam tát mạnh hơn vào mông cô, tay anh luồn xuống dưới, bóp mạnh vùng nhạy cảm, ngón tay miết nhanh, làm cô giật lên, chất lỏng bắn ra như suối, cô hét lên:
“Nam… em ra… đụ em nữa đi… em không chịu nổi…”
Nam cười khẩy, tay anh túm tóc cô kéo ngược lên, làm lưng cô cong lại, anh đâm sâu hơn, nhanh hơn, dương vật anh cọ xát dữ dội trong cô, mỗi cú thúc làm cơ thể cô rung lên, mông cô đỏ rực, vùng nhạy cảm co giật dữ dội, chất lỏng chảy ra thành vũng dưới sàn. Anh nhổ nước bọt lên mông cô, bôi trơn thêm, rồi tát liên tiếp, làm thịt mông cô rát bỏng, anh gầm lên:
“Em yêu… em thích bị đụ thế này, đúng không? Rên to lên, anh muốn nghe!”
Ly khóc, nước mắt trào ra, nhưng tiếng rên không dừng:
“Nam… đụ mạnh nữa… em sướng chết mất…”
Cơ thể cô căng cứng, một luồng nhiệt bùng nổ từ vùng nhạy cảm, lan khắp người, làm cô giật lên dữ dội, hét lên như xé lòng khi Nam đẩy mạnh nhất, dương vật anh giật mạnh, dòng tinh nóng hổi bắn ra trong cô, tràn ngập, phun mạnh như vòi nước, chảy ra ngoài, hòa quyện với chất lỏng của cô, thấm ướt đùi cô, sàn đá, và cả lớp váy nhăn nhúm. Nam rút ra, xoay cô lại, đè cô xuống sàn, hôn cô thật lâu, môi anh quấn lấy môi cô, lưỡi anh mơn trớn lưỡi cô, cắn mạnh môi dưới của cô đến rướm máu, tay anh bóp ngực cô qua lớp váy, xé rách lớp vải để lộ núm ngực đỏ hỏn. Họ hôn nhau thật nhiều, môi dính chặt, lưỡi quấn lấy nhau, hơi thở hòa quyện, như hai con thú đói khát. Nam thì thầm:
“Lần cuối mà em dâm thế này? Cái lồn của em sinh ra để cho anh đó Ly.”
Ly nằm đó, trên sàn đá lạnh, váy xộc xệch, ngực lộ ra ngoài, nước mắt lăn dài, cơ thể run rẩy vì khoái cảm và tội lỗi. Cô lẩm bẩm:
“Tuấn… em xin lỗi…”
Cô đứng dậy, lao ra khỏi nhà vệ sinh, chạy khỏi quán, tự bắt taxi về nhà lúc nửa đêm. Trên xe, cô ngồi im, váy nhăn nhúm, đôi chân run rẩy. Cô cắn môi, nước mắt lăn dài, lòng nặng trĩu vì tội lỗi. Khi về đến nhà, cô mở cửa nhẹ nhàng, thấy Tuấn đang ngủ say trên giường, khuôn mặt anh bình yên, hơi thở đều đều. Cô đứng đó, nhìn anh, nước mắt rơi không ngừng, thì thầm trong lòng:
“Anh Tuấn… em xin lỗi… em không xứng với anh…”
Nhưng dưới lớp váy, tinh trùng của Nam vẫn chảy ra, ấm nóng, đặc quánh, tràn ra từ vùng nhạy cảm, thấm xuống đùi cô, nhỏ giọt xuống sàn nhà, như một lời nhắc nhở dâm dục và tàn nhẫn về những gì cô vừa làm. Cô lặng lẽ vào phòng tắm, cởi chiếc váy gợi cảm giờ đây nhơ nhuốc, vã nước lên mặt, nhưng không thể rửa sạch cảm giác tội lỗi và khoái cảm vẫn âm ỉ trong cô. Cô ngồi xuống sàn, ôm mặt khóc, biết mình đã bước qua lằn ranh không thể quay lại.