fb68
soc88
max88
net88
Net88

Tản mạn mỗi ngày.

Hôm nay, tình cờ (mà cũng đúng lúc) đọc được 2 câu:
Em là cuộc vui - Cô ấy là cuộc đời.
Em là ngoài lề - Cô ấy là ngoại lệ.

Chỉ là đọc xong ngẫm lại nếu đã là bị lừa dối thì sao còn là ngoại lệ, nếu đã bị chia sẻ cảm xúc (kể cả không phải yêu đương) thì sao còn là cuộc đời.
Hóa ra không có thuyết tuyệt đối thật.
Mọi lý do chỉ là một hình thức ngụy biện để tiếp tục "sống" hai lòng.
Lưỡi ko xương mà chị. Nói gì chả được. Văn vở cả thôi
 
Ngày 3: Bà già và phim tổng tài.

Trưa nay mất ngủ, mẹ chồng bật phim ngôn tình truy thê ầm ầm bên tai. Sau 2 tiếng buổi trưa bị tra tấn mình rút ra 3 kết luận sau.
Thứ nhất, nhân vật trong phim từ chính tới tà đều bị thiểu năng trí tuệ. Sao mình nghĩ vậy á, đơn giản lắm. Vì cứ tầm 5p là lại có nhân vật nào đó trong phim nói : " Mày có biết tao là ai không? ". Không biết mình là ai mà phải đi hỏi ngưòi khác thì đích thị là ngưòi hỏng não rồi.
Thứ hai, nam chính là thằng ba xạo nhất trần đời vì cứ lần nào gặp nữ chính cũng dọa : " Tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết!! " . Thế mà bao tập đã trôi qua nữ chính vẫn sống khỏe sống vui. Bố tổ thằng đàn ông xạo loằn nha! Vậy nên chị em ah, kết luận rút ra là không tin lời đàn ông được đâu. Nghe rồi bỏ đó thôi các ngưòi đẹp ạ.
Thứ ba, lần nào gọi cứu hộ thì nhân vật cũng nói vầy nè: " 120 đó có phải không? Mau tới đây cứu ngưòi đi!! ". Cái rồi tắt máy luôn, không nổ địa chỉ nha. Không lần nào nha. Ấy thế mà 120 lần nào cũng đến đúng địa chỉ chở ngưòi bị thương đi viện. Thần kì không các chị em??? Móa nó chớ mình mà là 120 thì mình sẽ chởi chết đứa gọi điện. Đã cuộc gọi miễn phí còn tiếc thời gian nổ cái địa chỉ, làm 120 phải lụi cụi đi mở hệ thống định vị dò tìm cuộc gọi. Trong phim thì kịp cứu chứ ngoài đời mà vầy chắc nạn nhân bị thương chết 800 lần rồi mà xe cứu hộ vẫn chưa tìm được địa chỉ đâu các thím ạ.
 
Ngày 3: Bà già và phim tổng tài.

Trưa nay mất ngủ, mẹ chồng bật phim ngôn tình truy thê ầm ầm bên tai. Sau 2 tiếng buổi trưa bị tra tấn mình rút ra 3 kết luận sau.
Thứ nhất, nhân vật trong phim từ chính tới tà đều bị thiểu năng trí tuệ. Sao mình nghĩ vậy á, đơn giản lắm. Vì cứ tầm 5p là lại có nhân vật nào đó trong phim nói : " Mày có biết tao là ai không? ". Không biết mình là ai mà phải đi hỏi ngưòi khác thì đích thị là ngưòi hỏng não rồi.
Thứ hai, nam chính là thằng ba xạo nhất trần đời vì cứ lần nào gặp nữ chính cũng dọa : " Tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết!! " . Thế mà bao tập đã trôi qua nữ chính vẫn sống khỏe sống vui. Bố tổ thằng đàn ông xạo loằn nha! Vậy nên chị em ah, kết luận rút ra là không tin lời đàn ông được đâu. Nghe rồi bỏ đó thôi các ngưòi đẹp ạ.
Thứ ba, lần nào gọi cứu hộ thì nhân vật cũng nói vầy nè: " 120 đó có phải không? Mau tới đây cứu ngưòi đi!! ". Cái rồi tắt máy luôn, không nổ địa chỉ nha. Không lần nào nha. Ấy thế mà 120 lần nào cũng đến đúng địa chỉ chở ngưòi bị thương đi viện. Thần kì không các chị em??? Móa nó chớ mình mà là 120 thì mình sẽ chởi chết đứa gọi điện. Đã cuộc gọi miễn phí còn tiếc thời gian nổ cái địa chỉ, làm 120 phải lụi cụi đi mở hệ thống định vị dò tìm cuộc gọi. Trong phim thì kịp cứu chứ ngoài đời mà vầy chắc nạn nhân bị thương chết 800 lần rồi mà xe cứu hộ vẫn chưa tìm được địa chỉ đâu các thím ạ.
Chị bỏ coi phim ngôn lù lâu lắm rồi. Nhưng ba chị bây giờ lại thích nghe audio, mở nghe suốt.
 
Ngày 4: Các nhà biên kịch.

Hôm rồi đọc 1 câu chuyện đại loại vầy. 1 cô nàng ở tiệm bánh mì ở khu phố nhỏ, bỗng 1 dạo thường thấy một ngưòi đàn ông nhìn phong trần mệt mỏi luôn tới mỗi sáng sớm để mua bánh mì cũ của ngày hôm trước. 1 tuần rồi 2 tuần trôi qua, cô gái từ chỗ tò mò rồi thành quan tâm để ý tới ngưòi đàn ông dù uể oải nhưng vẫn hết sức đẹp trai kia. Cô tưởng tượng rằng ngưòi đàn ông ấy đang khó khăn tới nỗi chỉ có thể ăn bánh mì khô mỗi ngày. Rồi từ đồng cảm thấu hiểu cô gái thâyz lòng mình dâng lên nỗi xót xa thương cảm. Một tháng trôi qua, cuối cùng cô lấy hết can đảm giấu vào trong ổ bánh mì cũ những lát bơ và pho mát ngon lành nhất, rồi đưa cho ngưòi đàn ông. Cô tưởng tượng rằng người đàn ông sẽ ngỡ ngàng sẽ hạnh phúc ra sao khi ăn ổ bánh mì ấy.
Nhưng rồi khi người đàn ông quay lại, anh ta đã gào lên đầy giận dữ. Vì rằng, bản vẽ thiết kế mà anh ta đã mất 1 tháng trau chuốt - sáng nay khi anh ta dùng bánh mì cũ để tẩy như mọi ngày thì chỗ bơ và pho mát kia đã dây hết ra....

Thế đấy, các nhà biên kịch của cuộc đời đừng cố vẽ nên bất kì điều gì về ngưòi khác. Thứ ta thấy và thứ ta tưởng đa phần không phải là sự thật đâu. Mà cho dù có là sự thật thì sao? Ai mượn ta nhúng tay vào đời ngưòi khác vậy? Ngay cả khi được lời nhờ cậy thì ta cũng nên cân nhắc, nữa là....
 
123b
ee88
anime sex
cliphot
X
Back
Top