ee88
123b

Những năm tháng ấy

Mải miết đi tìm...tìm những thứ quá xa xôi...
Để rồi ngồi lại, dăm ba chén nước, hàn huyên chuyện cũ...
Nơi bình yên nhất trong tâm hồn lại chính là nơi ta từng khóc, cười, vui đùa vô tư lự...
Điều vô giá nhất của mỗi người, phải chăng là lúc người ta chưa biết đến âu lo...

 
@Tô Minh
Nhưng mà cái hồi vô tư đấy, mình lại nghĩ mình bị bố mẹ áp chế kiểm soát. Đứa nào cũng muốn làm ngược lại yêu cầu của bố mẹ và thầy cô mà
 
@Tô Minh
Nhưng mà cái hồi vô tư đấy, mình lại nghĩ mình bị bố mẹ áp chế kiểm soát. Đứa nào cũng muốn làm ngược lại yêu cầu của bố mẹ và thầy cô mà
Bởi vậy nên sau này mới tiếc mà nhớ lại chị ạ. Chứ nếu cứ xuôi xuôi thì có khi lại trôi tuột đi mất, chẳng đọng lại thứ gì
 
Sáng thứ 7 đầu tiên của tháng 8, cứ nghĩ là sẽ nướng được một giấc ngon lành để bù lại những ngày cày cuốc trong tuần. Ấy thế mà khi cái đồng hồ báo thức còn chưa dậy, mình đã tỉnh trước cả nó.

Một đêm với những giấc mơ quái gở khiến đầu có phần hơi đau. Cách đây tầm 5 - 6 năm thôi, khoảng trước covid, trí nhớ vẫn còn tốt. Thế mà giờ cứ như một cái máy tính đời nhà Tống, RAM 128MB vậy, làm cái này là quên cái kia. Đúng là càng lớn tuổi thì sự đa nhiệm nó cũng tỉ lệ nghịch theo. Chả mấy chốc mà shutdown.

Hôm qua, trong lúc vô tình FB, tôi vô tình thấy một bài viết. Nếu như là bình thường, t sẽ lướt qua mà chẳng cần đọc đến vài câu. Bởi cấu trúc bài đăng đó nó vô cùng phổ biến: Ảnh gái xinh hở hang + một bài viết đạo lý. Nhưng thế ếu nào, nó lại có keyword khiến tôi phải ghé lại đôi chút thời gian.
Đại khái thì nội dung nói về việc một người muốn thu hút sự chú ý của những người khác giới thì sẽ làm thế nào. Đăng bài thả thính, tâm sự yếu lòng, ảnh ọt tóe lóe... Và một ý khá hay của bài viết. Đó là khi bạn tỏa ra năng lượng như thế nào thì sẽ thu hút người cùng năng lượng như thế. Không thể chỉ đăng ảnh "hoa quả, ấm chén" mà lại đòi bạn tâm giao trọn đời. Bởi khi đó, những người tiếp cận ắt hẳn cũng chỉ vì chữ "Sắc/Sex" mà thôi.

Muốn tìm người như thế nào, bản thân phải thật sự tỏa ra những tín hiệu phù hợp. Bởi nếu không, sự lệch sóng sẽ là sớm muộn.

 
@Tô Minh
Nay nghỉ hử? Cafe ko nhóc?
 
@Tô Minh
Nay nghỉ hử? Cafe ko nhóc?
Nay e nghỉ mà như k chị ạ :v đầu tuần sau duyệt ý tưởng nên e đang hò mấy thằng ku trong team gửi thiết kế để còn chốt. Làm việc với tụi nhỏ bây giờ nhức đầu thật sự
 
Nay e nghỉ mà như k chị ạ :v đầu tuần sau duyệt ý tưởng nên e đang hò mấy thằng ku trong team gửi thiết kế để còn chốt. Làm việc với tụi nhỏ bây giờ nhức đầu thật sự
Đó là do em già rồi ấy. Y như chị
 
Sáng thứ 6, làm một cốc cafe toẹt cà là vời để giúp tỉnh táo hơn. À thì thực ra mình ếu biết uống cf, nên nó ngon hay không mình cũng chịu. Chỉ biết là nếu uống vào mà phải đi "gửi tình vào đất" thì ấy là một cốc cf chất lượng.

Vừa ở nơi "thoải mái" nhất quả đất, vừa lướt mạng thì bỗng nhiên thấy hiện nhiều bài đăng về dịch vụ coaching đến lạ. Từ trước tới giờ, mình cũng không quan tâm lắm đến lĩnh vực này nên cứ thấy là lướt qua. Hôm nay dành chút thời gian đọc cmt, tìm thêm thông tin thì mới biết đó là một công việc liên quan đến tư vấn tâm lý, khám phá bản thân này nọ lọ chai.

Ừ thì ở thời đại này, con người cần nhiều hơn là ăn ngủ ẻ. Ai cũng có những áp lực vô hình cần phải đối mặt. Có thêm một người từng trải, lại có học vấn chuyên sâu cùng giải đáp, đồng hành thì sẽ gỡ được khá nhiều nút thắt. À mà đấy là nếu gặp được một chuyên gia như vậy. Chứ mình thấy mấy bạn lên tự nhận là coach trông non toẹt. Có thể vẫn có những bạn mặt học sinh tâm hồn phụ huynh. Nhưng cũng không ít các bạn đang đu trend, cố ra vẻ làm màu. Mà giá cho 1 buổi tư vấn thì có rẻ gì cho cam. Trộm nghĩ giờ nếu quay lại tầm cách đây năm, mười năm về trước chắc mình cũng đi coaching mạnh luôn. Giờ bớt nhiều chuyện, bớt hóng hớt, bớt bao đồng rồi nên cách nói chuyện cũng khô khan hơn nhiều.
 
Sáng thứ 6, làm một cốc cafe toẹt cà là vời để giúp tỉnh táo hơn. À thì thực ra mình ếu biết uống cf, nên nó ngon hay không mình cũng chịu. Chỉ biết là nếu uống vào mà phải đi "gửi tình vào đất" thì ấy là một cốc cf chất lượng.

Vừa ở nơi "thoải mái" nhất quả đất, vừa lướt mạng thì bỗng nhiên thấy hiện nhiều bài đăng về dịch vụ coaching đến lạ. Từ trước tới giờ, mình cũng không quan tâm lắm đến lĩnh vực này nên cứ thấy là lướt qua. Hôm nay dành chút thời gian đọc cmt, tìm thêm thông tin thì mới biết đó là một công việc liên quan đến tư vấn tâm lý, khám phá bản thân này nọ lọ chai.

Ừ thì ở thời đại này, con người cần nhiều hơn là ăn ngủ ẻ. Ai cũng có những áp lực vô hình cần phải đối mặt. Có thêm một người từng trải, lại có học vấn chuyên sâu cùng giải đáp, đồng hành thì sẽ gỡ được khá nhiều nút thắt. À mà đấy là nếu gặp được một chuyên gia như vậy. Chứ mình thấy mấy bạn lên tự nhận là coach trông non toẹt. Có thể vẫn có những bạn mặt học sinh tâm hồn phụ huynh. Nhưng cũng không ít các bạn đang đu trend, cố ra vẻ làm màu. Mà giá cho 1 buổi tư vấn thì có rẻ gì cho cam. Trộm nghĩ giờ nếu quay lại tầm cách đây năm, mười năm về trước chắc mình cũng đi coaching mạnh luôn. Giờ bớt nhiều chuyện, bớt hóng hớt, bớt bao đồng rồi nên cách nói chuyện cũng khô khan hơn nhiều.
Chị tưởng cái coach coach gì đó là tư vấn giảm cân qua ăn uống luyện tập cơ???
Mà có thể do chị xấu bụng nhưng bản thân chị sẽ ko ngu mà giao tình trạng tâm lý của mình vô tay của mấy cá nhân tự phát vầy đâu. Lỡ bị PUA mất hết cả tiền lẫn mạng thì nhục lắm!
Ít nhất thì nên tìm tới các cơ quan đơn vị lớn của nhà nước, nó có quy trình có sự an tâm hơn
 
Chị tưởng cái coach coach gì đó là tư vấn giảm cân qua ăn uống luyện tập cơ???
Mà có thể do chị xấu bụng nhưng bản thân chị sẽ ko ngu mà giao tình trạng tâm lý của mình vô tay của mấy cá nhân tự phát vầy đâu. Lỡ bị PUA mất hết cả tiền lẫn mạng thì nhục lắm!
Ít nhất thì nên tìm tới các cơ quan đơn vị lớn của nhà nước, nó có quy trình có sự an tâm hơn
Đợt trc e cũng nghĩ thế mà :)) nghe giống kiểu HLV thể thao nhưng hóa ra k phải. Trong phim thì khi có vấn đề về nội tâm, ngta sẽ gặp bác sĩ tâm lý. Còn giờ các bạn trẻ sẽ tìm coach :v nếu thực sự có tâm thì k nói. Chứ e thấy nhiều đứa mặt búng ra sữa, có khi còn k có nhiều trải nghiệm sống nhưng cũng xưng coach củng như ai vậy. Loạn thật
 
Đợt trc e cũng nghĩ thế mà :)) nghe giống kiểu HLV thể thao nhưng hóa ra k phải. Trong phim thì khi có vấn đề về nội tâm, ngta sẽ gặp bác sĩ tâm lý. Còn giờ các bạn trẻ sẽ tìm coach :v nếu thực sự có tâm thì k nói. Chứ e thấy nhiều đứa mặt búng ra sữa, có khi còn k có nhiều trải nghiệm sống nhưng cũng xưng coach củng như ai vậy. Loạn thật
Htrc fb chị mới hiện 1 vụ. Ông chồng đăng bài tố cáo vợ cũng bị kiểu coach coach PUA lừa kìa. Dốc hết tiền tiết kiệm vô, mấy tỉ lận, còn đi vay mượn chung quanh.
Giờ đọc mấy cái khóa học tâm lý hay chữa lành tâm hồn là dị ứng luôn.
 
Mấy hôm nay vô tình vấp ngã vào bài hát này. Cái giai điệu như gợi lại những tháng ngày tuổi trẻ đầy cảm xúc, bao nhiêu mơ mộng và càng nhiều những tiếc nuối.

Có quá nhiều thứ muốn bày tỏ, nhưng cuối cùng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu. Thôi thì cứ thả mình theo những âm thanh trong tâm hồn vậy.

Hồi bé cứ nghĩ lớn lên sẽ cứng rắn, mạnh mẽ, sẽ trơ trơ như khúc gỗ. Ấy vậy mà khi trải qua càng nhiều, hiểu thấu cũng nhiều, sự rung động trong cảm xúc lại càng dễ đến.

 
Sáng ra tranh thủ ểnh ương với cái bánh mì, kèm thêm cốc trà đá đặc, lướt FB đọc vài dòng tin tức về bóng đá, game, phim ảnh...là thói quen khó bỏ của tôi. Ngón tay đang trượt trên bề mặt của chiếc điện thoại, bỗng vô tình tôi thấy một bài viết với cái tựa khá hay ho: Energy never lies, believe what you feel. Đại ý là khi bản thân thấy bất ổn về một điều gì đó, thì là nó có vấn đề thật.

Ngẫm cũng thấy có phần hợp lý. Nghĩ lại bản thân tôi trước kia cũng từng gặp nhiều người, trải qua nhiều mối quan hệ "bất ổn". Ban đầu, mọi thứ có vẻ rất trơn tru, mượt không vết xước. Thế rồi, theo dần sự phát triển, những dấu hiệu lấn cấn dần xuất hiện. Cái khó ở đây là khi ở vào thời điểm đó, tôi có dám tin vào cảm giác của mình không, hay là sẽ tự nhủ rằng chỉ là mình nghĩ quá nhiều, phức tạp hóa vấn đề. Và rồi kết quả đã vả mặt không trượt phát nào.

Một người có thể diễn bằng lời nói, bằng hành động, nhưng năng lượng tỏa ra thì không biết nói dối. Giờ đây, sau khi sưng mặt vì bị cuộc đời vả quá nhiều, tôi bắt đầu học cách tin vào cảm giác của bản thân. Phòng bệnh hơn chữa bệnh. Mỗi một mối quan hệ đều có một ranh giới vô hình. Khi bản thân cảm thấy bắt đầu có dấu hiệu bước tới gần ranh giới đó, tôi đều tự nói với mình rằng hãy chậm lại, đến đây là đủ rồi, không nên tiến thêm để mọi thứ đổ vỡ.

 
@Tô Minh
E nghĩ có khi phải là giác quan thứ 7 hoặc giác quan chủ nhật :)) nó mạnh tới mức k thể tự lừa dối bản thân được
Thôi đi nhóc. Em bị tư bản tẩy não nặng rồi. Tới thứ 7_ cn còn bắt giác quan làm việc nữa.
Ko thể chấp nhận được
 
anime sex
cliphot
Back
Top
X