fb68
soc88
max88
net88
Net88

Truyện sex công sở "hành trình nữ thần hóa điếm"

Ch1_Ngọc Mai, Thanh Vy những bông hồng công sở
-Em xin anh…huhuhu…anh nghĩ đến tình nghĩa bao lâu nay anh bỏ qua cho em …huhuhu…
-Bỏ qua ư,em làm tôi đau đớn nhục nhã tận cùng vậy em muốn tôi tha thứ tôi quên đi đc sao.
-Huhuhu…anh ơi em biết tội em lớn khó ai tha thứ được, nhưng anh ơi anh nhìn Fa,Mi con mình mà xem anh ơi…huhu.. Chúng còn nhỏ quá anh cho em cơ hội để bên anh cùng chăm sóc các con cho chúng có đủ cha đủ mẹ. Ở đây người ta dị nghị nhòm ngó thì mình đi xa,thậm chí đi nước ngoài sống em sẽ chỉ chăm chăm trong nhà nội trợ được ko anh.
Người đàn bà tuyệt sắc đang ngồi khóc lóc van xin dưới chân chồng mình. Cô đã phạm tội lỗi tày trời gì mà phải quỵ lụy như thế. Phải biết rằng chồng cô,chàng thanh niên 30t đang ngồi trên ghế là chuyên gia về phần mềm máy tính,đẹp trai giỏi kiếm tiền nhưng yêu chiều nâng niu vợ hết mực. Anh chán nản đưa ánh mắt nhìn vợ đang ngồi sụp dưới chân anh.
Dù cô không cố tạo dáng nhưng từng đường cong yểu điệu của cô vẫn phơi bày đầy quyến rũ. Đã 33t kết hôn đc 6 năm và sinh 2 con,nhưng vì đc sống trong nhung lụa và duy trì lối sống lành mạnh mà cô vẫn giữ gìn được sắc đẹp. Không những chẳng tàn phai mà ngày càng mặn mà quý phái. Da cô vẫn trắng ngần không một tì vết cùng dáng vóc cân đối thướt tha ai nhìn cũng ao ước.
Giờ cô đang cố gắng năn nỉ chồng để anh bỏ qua cho cô tội lỗi mà cô gây nên. Nước mắt cô rơi lã chã mái tóc mượt mà giờ cũng đôi chút mất trật tự nhìn thật đáng thương. Cô vừa nhắc đến các con và cũng khá thành tâm nhận lỗi. Thật tâm Khánh chồng cô vẫn còn yêu cô. Nếu đây chỉ là sai lầm nhất thời và cô chịu từ bỏ quay đâu thì vì các con anh sẽ có thể bỏ qua để giữ lấy mái ấm cho 2 công chúa nhỏ. Anh định đưa tay vỗ vai cô thì lại có thông báo từ điện thoại. 1 email nặc danh vừa gửi đến. Đọc xong email anh hoàn toàn sụp đổ. Anh rút tay về,ném điện thoại trc mặt cô tức giận tột cùng.
-Cô cút đi,cút ngay tôi và cô không thể hàn gắn hay có cơ hội nào để quay lại đâu. Cô xem đi và nếu biết nghĩ cho các con thì đừng bao giờ xuất hiện trc mặt chúng.
Cô cầm điện thoại xem hết email anh vừa nhận. Mắt cô trợn tròn kinh hãi, cô nắm tay đến nổi gân sau đó áy náy nhìn anh rồi lí nhí.
-Anh cho em gặp con chào chúng đc không.
-KHÔNG!!!CÚT,CÚT NGAY,CÔ CÒN DÁM XUẤT HIỆN TRC MẶT CON TÔI TÔI SẼ BẰNG MỌI GIÁ KHIẾN CÔ HỐI HẬN.
Mọi chuyện quá đáng đến đâu mà khiến cho 1người hiền lành tri thức như anh phát điên như vậy chứ. Vì đâu mà bao nhiêu yêu thương suốt những năm qua có thể cạn sạch đến thế vào lúc này…
Vài năm trước khi Khánh mới vừa tốt nghiệp và hoàn thành chương trình thực tập cho 1 tập đoàn lớn trong nước. Anh đc nhận vào làm nhân viên phòng kĩ thuật.
Hôm nay là ngày anh đến chi nhánh mình trực thuộc nhận công tác. Trong chương trình thực tập này có 5người đạt yêu cầu thì 2 người bên kinh doanh 2 người kế toán và thêm anh thuộc về bên kĩ thuật. Cùng anh nhận việc bên này có thêm em Vy kém cậu 1tuổi. Vy rất xinh đẹp,với vóc dáng thanh thoát trẻ trung. Gương mặt Vy ưa nhìn và có vẻ hiền lành chuẩn Việt,mắt bồ câu ướt át này mũi thẳng đầu mũi nhỏ và hơi chút vểnh. Thêm nữa là cái miệng nhỏ xinh chúm chím với 2 cánh môi mọng đỏ,cô cũng đặc biệt tỏa sáng khi sở hữu làn da trắng sáng thu hút ánh mắt mọi người.
tieu-su-hot-girl-tam-tit-1816.webp

Vy và cậu đã có 2 tháng làm việc cùng ở các chi nhánh trung tâm trong lúc thực tập. Hai người cũng nói chuyện nhiều lần nên vẻ đẹp của em không xa lạ gì với cậu. Vậy mà giờ thấy em trong diện mạo chỉn chu hơn chút so với mọi ngày cậu cũng đôi chút thất thần. Chỉ với chút trang điểm nhẹ cho đôi môi thêm chút đỏ,đôi má phớt hồng em đã nâng tầm sắc đẹp nên lever mới.
Vy nhìn cậu cười tít mắt, cô rất quý chàng trai thông minh hài hước này. Dù có vẻ mọt sách điển hình nhưng khi tiếp xúc mới thấy Khánh rất hóm hỉnh. Các cô gái đều bị cuốn hút với lối nói chuyện nhẹ nhàng nhưng hiểu biết và sâu sắc. Thêm điểm cộng cho anh khi anh là goodboy tiêu chuẩn. Suốt 2 tháng thực tập các chị các em đánh mắt,thả thính các kiểu nhưng cậu luôn khéo léo né đc.
Kể cả với Vy, dù cả 2 khá thân và đc mọi người gán ghép nhưng anh luôn đúng mực để cả 2 chỉ dừng ở mức đồng nghiệp thân thiết mà thôi.
-Anh biết ai đón mình không,muốn biết không em bật mí cho,bọn con trai các anh thích mê cho xem. 1 cốc trà sữa thôi.
-60k cho 5p chờ đợi thì đắt quá.
-Hứ,cái đồ chi li.
-Nhưng 60k để đổi lấy 30p ngồi ăn trưa cùng em thì quá hời,em uống vị gì đấy nhỉ.
-Hihi,thế chứ dạo này tán như xiếc rồi chàng mọt sách nhỉ. Vị dâu tằm cho cổ điển đi ạ.
-Ok,nhưng bọn em nhầm rồi,anh mọt vi tính mọt web chứ không mọt sách nhé.
-Vẫn là mọt tiêu chuẩn thôi.hihi. À đón mình hôm nay là hoa hậu công sở Ngọc Mai đấy.
-Hoa hậu công sở cơ á. Đẹp lắm à? Đẹp đc hơn em ko mà lấy danh xưng hoa hậu vậy?
-Em thì so làm sao đc mà so. Cả tòa trung tâm đều khen chị ấy thế,hôm qua bạn em bảo là chị ấy xuống đây làm phó bộ phận nhân sự quận mình.
Khỏi chờ lâu đã thấy 1 bóng dáng thướt tha với sơmi trắng ngắn tay và chân váy tối màu bước đến. Mỗi bước đi của chị hình như kéo theo toàn bộ hào quang xung quanh,chị nổi bật như chú hạc kiêu sa giữa bầy gà khốn khổ.
Tóc đen vấn đuôi gà khoe cần cổ cao trắng ngần. Đôi vai suôn mềm mại nối dài với đôi cánh tay ngó sen và bàn tay búp măng có những ngón dài mà thon nhỏ. Ngực nở mông cong và tròn,đôi chân dài kia nếu đem so sánh với người mẫu hoa hậu cũng chẳng kém gì.
Cô nghiêm trang đứng đó cũng đủ khiến đàn ông có mặt ở đại sảnh thất thần. Vì cơ thể yêu ma đấy lại mang khuôn mặt thiên sứ. Bao nhiêu nét đẹp cô đều có cả,mắt to đen láy sáng ngời mà nhanh nhẹn,đôi hàng mi dài mà cong vút. Sống mũi cao thẳng với 2 cánh mũi mỏng vừa phải làm sang lên cả khuôn mặt. Khuôn miệng tươi tắn với nét cười tự nhiên và đôi môi mọng đỏ. Cô thật hoàn mỹ khiến ai đó muốn chê cũng bí từ.
images.webp

Khánh phải chỉnh lại kính đến vài lần vì bối rối. Cậu cũng là đàn ông nên gặp sắc đẹp này xao xuyến cũng bình thường .
-Nguyễn Nam Khánh à,em về phòng kĩ thuật phía cuối hành lang anh(…) phụ trách nhé. Còn Thanh Vy theo chị,em với chị gần phòng đấy.
Cậu bước theo ngay sau chị,đôi bờ mông tròn trịa lúc lắc trc mặt không có cả vệt hằn quần lót,chị mặc lọt khe hay quần bảo hiểm nhỉ.
Tò mò vớ vẩn suy nghĩ lung tung dâm đãng,bình thường Khánh ko thế,vậy mà gặp chị cậu mất bình tĩnh toàn nghĩ vẩn vơ.
Nhưng khi về đến phòng Khánh đã bình tĩnh lại ngay,cậu luôn là người lí trí vậy mà. Không khó quá để cậu hiểu công việc ban đầu của mình,chỉ là bảo dưỡng máy tính nhân viên trong khu vực,với cậu thì nhạt toẹt.
Phải biết rằng cậu nhận giải thưởng quốc tế dành cho tin học tuổi trẻ từ năm 16t đấy. Và hiện tại trên hackerRank cậu cũng không phải tay mơ đâu, nhất là sau 1 năm trong chương trình trao đổi sinh viên sang Châu Âu cậu trưởng thành và sắc bén hơn nhiều trong công việc. Sở dĩ cậu xin làm trong tập đoàn để báo cáo với mẹ,nếu thất nghiệp các cụ bắt về quê,cậu ko chịu đc. Cậu ước gì thực tập cả năm cũng đc. Cậu chỉ chờ dự án của cậu và bạn khởi động cậu sẽ danh chính ngôn thuận đi làm cho đam mê thật sự của mình.
Giờ thì cậu đã thấm thía cái buồn chán của công việc văn phòng, cả ngày ngồi đến ê mông nếu không có công việc bên ngoài để làm không biết cậu ngồi kiểu gì trong 8 tiếng đấy nữa. Niềm vui của cậu bây giờ là mỗi giờ nghỉ trưa ngắm Vy mút trà sữa và tán gẫu cùng cô.
Năng lượng tích cực của cô khiến cậu lấy lại đc tinh thần vui vẻ sau mỗi giờ trưa.
- Anh Khánh biết người yêu chị Mai ko,giỏi lắm là thạc sĩ,giảng viên đại học đấy. Mới 30 mà giỏi thế đấy đúng trai tài gái sắc luôn.
-Sao em rành chuyện mọi người vậy,có rành về mình đc như thế không? Thích anh nào trong đây rồi,có anh nào thích chưa, cái đấy mới cần phải biết à nha.
-Em thích thì biết mà ai thích em thì chưa thấy ngỏ lời sao mà biết đc chứ.
-Tưởng em là type phụ nữ hiện đại thích 2 loại thủy sản là “cua trai”.
Cô lườm anh rồi ngúng nguẩy bỏ đi.
-Không tiếc ly trà thì em để anh 1 mình chơi với kiến. Mai không có trà vải em để anh ăn cơm 1 mình.
Anh luôn băn khoăn về bản thân,anh rất thích bên Vy,chiều theo ý thích của cô nhưng hình như anh quá lí trí mà phủ quyết mọi lí do tiến thêm bước nữa trong chuyện 2 người. Khi thực tập thì anh lấy lí do là tác phong phải chuyên nghiệp không tán tỉnh, yêu đương đồng nghiệp thì mới đạt yêu cầu. Giờ thì anh lấy lí do sợ yêu khiến kế hoạch sắp tới ko suôn sẻ. Đây là sở trường nhưng cũng là sở đoản của cậu. Cậu suy tính quá nhiều, mà trong chuyện tình cảm lí trí chính là con kì đà đáng ghét .
Vy bực mình cái tên đầu gỗ ấy,sao máy tính cái gì anh ta cũng biết mà người ngay trc mắt ra tín hiệu suốt ngày thế mà ko hiểu gì. Chắc người ta thèm thuồng trà sữa, trà vải đến độ ngày nào cũng lẽo đẽo đợi anh ăn trưa đến cả tuần thế à. Rồi chỉ biết hẹn mỗi buổi trưa hả,tối thì sao thứ 7 chủ nhật thế nào. Trời ạ đúng là đầu gỗ mà.
Người ta con gái nói hiện đại thích thủy sản “cua trai” này nọ cũng chỉ đùa là chính. Cua thật nhỡ anh không đổ cả công ty nó đồn thì ngại chết sao.
Đang ngồi mắng Khánh trong đầu thì tin nhắn đến.
- “ui hôm nay giận ghê vậy,bỏ cả ly trà còn đến 2 hạt trân châu cơ đấy”
-Đang bực mình,đừng nt gọi điện gì nhé.
“tinh” thông báo email đến.
-Ai đọc email này thì: trả lời là hết giận,im lặng là nhận sai còn xóa đi nghĩa là đang rất nhớ người gửi.
Cô gửi cho anh meme 1 người đàn ông ném máy tính vào thùng rác.
Anh gửi cô hình 2 chiếc vé rạp Lotte Cinema lúc 7h30 tối thứ 7. Rồi để 2 ô yes/no phía dưới. Cô tick yes thêm chữ “THA” phía dưới. Vậy là cô đã có cuộc hẹn đầu tiên như ý, sự hài lòng đong đầy trong mắt cô. Chặng đường nào muốn đi hết cũng cần những bước đầu tiên, đây có lẽ là chính nó trong chặng đường 2 đứa.
Suốt cả tuần Vy luôn vui vẻ và căng tràn năng lượng,những buổi trưa ngồi ăn chung tuy bớt sôi nổi đôi chút khi cô đang trong giai đoạn xao xuyến có chút ngượng ngùng trc anh. Bù lại cô thường ngắm anh nhiều hơn với nhiều góc độ khác nhau.
Anh không đẹp trai kiểu tài tử điện ảnh nhưng tuấn tú vẻ tri thức với đôi mắt sáng lông mày rậm sau cặp kính mỏng. Da anh trắng trẻo nhưng khá khỏe khoắn chứ không bủng beo xanh xao như những dân văn phòng khác. Cô thường cười tủm tỉm cười mỗi khi nhớ tới anh.
 
Sửa lần cuối:
Ch29_ Tâm sự giải tỏa
Vẫn như mọi lần, hai người nằm im một lúc rồi Khánh đi tìm khăn ấm lau người cho cả 2. Nhưng lần này Vy không ngủ mà mở to đôi mắt tròn âu yếm nhìn về anh. Anh thật tốt, thật chu đáo và dành yêu chiều cho cô. Nhìn anh nâng niu lau sạch sẽ từng tấc da rồi nhặt lại từng thứ đồ cô đã cởi, Vy biết rằng anh yêu cô rất nhiều.
Càng vậy cô lại càng hổ thẹn, cô ngoảnh mặt đi để anh không nhìn thấy ánh mắt chột dạ của mình. Bỗng anh bế thốc cô lên rồi đi vào giường cùng nhau tâm sự.
Hai người vừa nằm xuống Vy đã rúc sâu vào trong lòng người yêu, cô dùng cả hai tay để ôm anh thật chặt. Cô thấy tình yêu lại dâng trào, anh đây rồi, có anh cô sẽ không lần nào sa ngã nữa.
Khánh xoa lưng cho em nhẹ nhàng, anh thủ thỉ bên tai để hỏi em về chuyến du lịch. Được người yêu vuốt ve, khoái cảm của Vy cứ vậy ngân dài, cô nhớ lại chuyến đi rồi chọn lọc kể cho anh những điều thú vị.
-Phú Quốc đẹp lắm, bãi cát dài trắng phau còn biển thì trong xanh biêng biếc. Mọi người trong đoàn mình cũng toàn người xinh đẹp dễ thương. Anh không biết đâu mỗi lần ra tắm biển là cả khu đấy cứ dồn về phía này anh ạ.
-Anh đoán chắc người đẹp nhất ắt hẳn là em, mọi người cũng đa phần là nhìn em.
-Ui giời, ai người ta thèm ngó. Có chị Hường vợ anh Thắng này, rồi hai em người nhà sếp trên tổng nữa. Họ mặc áo tắm khúc nào ra khúc nấy nhìn thôi là thèm nhỏ dãi, không ai để ý người như em đâu.
-Ơ, thế em không mặc đồ bơi đã mang theo à.
-Mặc cho ai ngắm, cho mấy người không quen biết gì người ta chỉ chỏ hay sao. Cái bộ đồ ấy vẫn còn nguyên kia kìa, em còn chưa thèm bóc tem. Nghĩ thôi mà tức.
Nói rồi Vy làm ra vẻ giận dỗi quay mặt ra chỗ khác. Khánh biết lỗi do mình nên chủ động tiến sát lại làm hòa. Anh vuốt ve dọc theo cánh tay xuống đến eo rồi nhẹ nhàng xoa xoa ở đó, anh thủ thỉ bên tai để cho Vy nguôi giận.
-Thôi mà, công chúa đừng giận anh nữa, công việc đột xuất không mong muốn chứ có phải anh cố tình đâu em. Em thấy không, đến hôm nay anh còn chưa hết việc là em biết anh bận đến thế nào rồi phải không.
-Thế nhưng anh đã xong việc công ty trước chuyến đi một ngày còn gì. Rồi anh cũng được thưởng tiền thưởng phép, sao anh không chịu đi nghỉ cùng em.
-Anh còn việc ngoài nữa mà, chính vì việc ở công ty ùn tắc thêm 2 ngày nên bắt buộc anh phải làm bù. Chứ nếu không anh đã xong kịp để du lịch cùng em rồi.
-Đấy, cứ bảo sao em giận, anh cứ ham hố bỏ công bỏ sức vào cái việc không đâu, nếu không có cái việc ngoài mà anh nói thì anh chuyên tâm việc trong công ty vừa được các sếp khen lại kịp thời đi du lịch. Đằng này anh chẳng thèm nghe em khuyên, cứ chúi đầu vào mấy thứ đó rồi bỏ em bơ vơ, anh biết em ngoài đó tủi thân lắm không hả.
Vy càng nói càng gay gắt, cô bực mình cái tính cố chấp của anh, ôm khư khư việc ngoài làm mọi chuyện rối tung hết cả. Chuyến đi cô đơn không trọn vẹn, khiến anh gián tiếp đẩy cô cho gã sếp chơi tê cả bướm. Giờ cứ nghĩ đến con cu to sù sụ nong chặt cửa mình đến trướng căng cô lại nhớ mãi không quên.
Khánh chẳng biết giải thích thế nào cho Vy hiểu được, chuyện anh đang làm đối với anh cực kì quan trọng và nếu thành sẽ cho anh một tương lai tươi sáng. Nhưng nếu giờ nói ra thì quá sớm, anh không muốn trở thành kẻ khoe khoang nên còn giữ lại.
-Ừ anh biết rồi anh hứa sẽ không có lần sau, việc làm ngoài cũng cố hoàn thiện thật nhanh để có nhiều thời gian bên em. Em yêu, đừng giận anh nữa.
Vừa thủ thỉ bên tai, tay Khánh vừa lướt nhẹ nhàng trên eo, trên mông của em. Anh cố nhún nhường để Vy nguôi giận, rồi từ từ anh kiếm dịp giải thích sau.
Thấy người yêu chịu xuống nước với mình, với lại cô cũng đã làm điều có lỗi, thế nên Vy cũng không tiếp tục giận hờn mà ôm anh thủ thỉ.
-Anh không biết đâu, ở ngoài đó em bị bắt nạt chỉ mong sao có anh bảo vệ mà thôi.
-Ai dám bắt nạt em, ông Thuận hả, em nói anh nghe anh nhất quyết không để em chịu thiệt.
-Anh này, nghe hết chuyện em kể đã nào, anh Thuận không những chẳng bắt nạt mà còn bảo vệ em nữa kìa.
Rồi từ từ Vy kể chuyện gặp thằng da thâm Ấn Độ ở khu resort, Khánh nghe say sưa cũng rất đồng tình với cách làm người của ông Thuận. Tuy nhiên trong câu chuyện kể, Vy đã không nhắc về 50tr ông Phát chuyển chô cô, vì vậy anh không thấy gì nghi ngại cả.
-Em có ông sếp tốt đấy chứ không phải mấy dạng dê già hay gặp, có dịp nào đấy anh mua quà cảm ơn lão ta mới được.
Vy khẽ giật mình khi anh nói hai chữ “dê già”, cô len lén nhìn anh thấy thần sắc anh bình thường thì vội cúi mặt. Trời ạ nếu để anh biết cô người yêu bé nhỏ của mình đã bị con cu to đùng của lão cắm vào tận gốc anh có điên lên không nhỉ. Chỉ nghĩ thôi Vy cũng sợ rồi, chuyện này em phải chôn sâu thật kĩ, cô lảng đi chuyện khác.
-Anh không cần cảm ơn anh ấy đâu, em đã mua quà cho anh ấy rồi, cũng có quà cho anh nữa đấy.
Nói rồi cô bật dậy chạy đến chỗ vali, cái dáng trần truồng tung tăng của em suýt chút nữa làm anh phun máu mũi. Nhưng khi cô mở chiếc vali ra để lấy cho anh chiếc bút, có một thứ đập vào mắt khiến anh cau mày. Anh thoáng chút nghi ngờ nhưng nhìn thấy em vui vẻ nói cười và đặc biệt là ái ân vừa rồi khiến anh bỏ qua không nghĩ đến.
Vy vui sướng nhảy lên giường, khoe cho anh xem chiếc bút đẹp tuyệt vời em đã chọn. Khánh cũng rất vừa lòng mà ôm ghì em hôn ngấu nghiến.
Sáng hôm sau lại chỉ còn mình Vy trên giường một mình, Khánh đã đi đâu mất từ sớm rồi. Cũng một phần do thói quen dậy sớm của mình phần nữa là vì thứ hôm qua anh thấy trong vali của em khiến anh muốn một mình kiểm tra. Đó là một chiếc áo vest nam, tối qua chỉ nhìn thoáng qua anh không xác định chính xác nhưng sáng nay xem lại thì đã rõ ràng rồi. Đấy là một nhãn hàng cao cấp của một người đàn ông có dáng người nhỏ bé, Khánh đoán là của lão Thuận, sếp em.
Khánh không phải là người ghen tuông mù quáng nhưng anh cũng như bao đàn ông khác, rất ghét bị cắm sừng. Từ khi nhìn thấy chiếc áo đó, đầu óc anh rối bù với trăm ngàn câu hỏi, vì thế đến giờ này dù đã thể dục xong nhưng anh vẫn chưa muốn về.
Vy dậy thì thấy căn nhà lại trống trơn, biết anh đã đi thể dục thế là em đi tắm rửa rồi một mình nấu ăn chờ anh về. Cô còn phải mau uống một liều tránh thai khẩn cấp, cả anh và lão Thuận đều đã xuất vào bên trong, cô không cẩn thận có thai là chết dở.
Đến 7r anh mới trở về, như vậy là khá muộn so với mọi hôm, anh tắm rửa xong thì đi ra chuẩn bị ăn sáng. Lúc ngồi vào bàn anh định nói gì đó thì đã bị em chặn họng cùng một miếng vải nhỏ màu xanh.
-Khánh kia, mau khai ra, cái quần lót này là của ai, vì sao anh có nó và đã làm gì biến thái với nó rồi.
Nhìn rõ ràng miếng vải kia là gì cộng với bị người yêu hỏi dồn dập, Khánh có đôi chút chột dạ, anh hấp tấp phân trần sợ người yêu nghĩ mình biến thái thật.
-Anh lấy nó từ nhà em mà, cái lần đầu tiên sang đón em ăn sáng được em mời lên nhà ngồi đợi ấy…
Anh kể ngọn ngành về chiếc quần đó, cũng hứa chắc nịch mình không dám làm gì biến thái cả.
-Anh chỉ cầm về cất đi vì không có thời cơ nào trả lại, chứ thật sự không có sở thích sưu tầm hay làm mấy trò gì bệnh hoạn hết. À…anh có đưa lên mũi ngửi… thế thôi là hết rồi, anh cất sâu trong tủ từ ngày ấy.
Vy nghe nói anh ngửi quần lót mình thì hai má lại hồng tươi, cô tiến gần anh rồi nũng nịu.
-Vậy mà em tưởng anh dan díu với cô nào rồi giữ cả đồ lót làm kỉ niệm, nếu như vậy thì em đau lòng lắm đó anh có biết không. Em yêu anh nhiều lắm, đừng lừa dối em nha.
Vy nói hết câu thì cũng đến thật gần rồi ngồi vào hẳn trong lòng anh. Cô xé nhỏ bánh mì, đút cho anh ăn từng miếng và cũng cùng ăn với anh luôn. Sự chiều chuộng của người yêu và những câu nói vừa xong khiến ý định chất vấn em về chiếc áo vest đã không còn. Khánh lại thoải mái ôm em trong lòng thưởng thức cùng em bữa sáng. Vy chợt tinh nghịch nháy mắt hỏi thật nhỏ.
-Anh sao lại ngửi quần lót của em, làm thế anh không thấy ghê à, nó hôi chết đi được ấy.
Khánh trợn tròn mắt vì câu hỏi bất ngờ của em, anh cũng có chút xấu hổ nhưng cũng hơi bị e kích thích, anh nhìn em nói giọng cười đùa.
-Hì hì, là hành động vô thức thôi mà. Nhưng ngửi rồi mới thấy cái mùi ấy lôi cuốn thật sự, anh ngửi nhiều đến phát nghiện thấy không.
Vừa nói anh vừa nhanh tay quệt vào háng em rồi đưa lên mũi hít một hơi thật dài. Vy ngớ người với trò đùa dâm dục của người yêu. Cô đấm vai anh thùm thụp đến khi bị vật ngửa ra bàn ăn mới chịu dừng.
Quần áo mới mặc chưa bao lâu lại bị anh cởi ra bằng sạch, thân thể lõa lồ phơi ra trở thành món chính để anh từ từ thưởng thức. Khánh cũng chẳng để ý gì đến chỗ đồ ăn còn lại mà vục đầu ngấu nghiến trên cơ thể nõn nà của em.
Dấu tình hôm qua trên người Vy chưa kịp phai Khánh đã bắt đầu để lại thêm nhiều dấu mới. Miệng bú tay bóp cho 2 vú em đỏ hồng, còn con bướm non mềm cũng chẳng mấy chốc bị anh vờn cho ướt sũng.
Cuộc chiến của 2 người mau chóng nổ ra, chiếc bàn ăn lại trở thành chiến trường, nó rung lên kịch liệt theo những cú dập điên cuồng của anh. Vy bắt đầu rên la sướng khoái, con bướm dù mới ăn no, hai mép vẫn còn hơi tấy đỏ giờ đã ướt nhầy đón nhận cu anh.
-PẠCH PẠCH… PẠCH PẠCH PẠCH… HỰ…PẠCH PẠCH PẠCH… PẠCH PẠCH ÔIII SƯỚNG QUÁ EM ƠI…PẠCH PẠCH PẠCH… PẠCH PẠCH… UIIIII… Ứ Ứ Ứ Ứ… Ứ Ứ Ứ… AAA… EM CŨNG SƯỚNG … CHƠI EM ĐI…Ứ Ứ Ứ… CHƠI EM MẠNH LÊN… Ư Ư… Ư Ư Ư… EM YÊU ANH… EM CHO ANH HẾT MÀ…PẠP PẠP PẠP… PẠP PẠP PẠP… Ứ Ứ Ứ… PẠP PẠP PẠP PẠP…
Tiếng rên tiếng thở, tiếng da thịt va vào nhau lại bắt đầu rộn rã, dục vọng không cần kìm nén, cu anh, bướm em dính lấy nhau mà thụt thò.
Cả ngày hôm đó họ đưa nhau đi qua biết bao đợt sóng tình, truyền thống, doggy, cưỡi ngựa..vv.. mọi địa điểm trong căn nhà đều ngập tràn dấu vết giao hoan. Anh đã chẳng còn nghi ngờ tình cảm cô dành cho mình còn Vy cũng chẳng còn nghĩ về ai khác ngoài anh nữa.
 
Ch30_Khổ nhục kế
Hai hôm sau mọi người trở lại đi làm, Vy đến công ty với quyết tâm làm rõ mọi chuyện với lão Thuận. Cô đã chắc chắn về tình cảm của mình cô không muốn và không cho phép thứ gì chen ngang tình yêu tốt đẹp của 2 người.
Cô xách theo một chiếc túi nhỏ rồi mở cửa phòng, bất ngờ trong phòng là Sếp Thuận đã ngồi đó từ bao giờ. Vy xem lại giờ trên điện thoại, biết mình không đi muộn thì mới mở lời hỏi lão.
-Ơ sếp, sao hôm nay sếp đến sớm thế ạ, mà em nhìn sếp có vẻ mệt mỏi, tối qua sếp ngủ không ngon ạ.
Thuận ngước nhìn Vy bằng con mắt đỏ ngàu do thiếu ngủ, hắn uể oải nói với em.
-Không phải là đêm qua, mà từ khi ở Phú Quốc về anh đều không ngủ được, đêm nào anh cũng trằn trọc không yên. Anh không biết mình bị sao nữa, cứ giằng xé thế này chắc anh điên mất thôi.
Nhìn lão Sếp mình khổ sở, lại đề cập đến chuyến đi Phú Quốc Vy biết lão nói đến điều gì, cô đóng kĩ lại cửa rồi chủ động mở lời.
-Anh ạ, chuyện ở Phú Quốc xin anh hãy để nó ở lại ngoài đó đi ạ, em cũng sẽ quên đi và không bao giờ nhắc lại hay đòi hỏi gì từ anh. Em đã suy nghĩ thật kĩ, cũng chắc chắn rằng mình chỉ yêu một người. Chuyện với anh lúc đó chỉ là xúc động nhất thời, vì say rượu, vì bị hoàn cảnh tác động mà em không cầm lòng được mà thôi. Xin anh từ sau hãy quên…
-Khoan đã, em hãy để anh nói hết đã.
Vy đang nói thì bị Thuận ngắt lời, lão cũng vội vàng đứng lên khỏi ghế đi về phía cô. Nhìn dáng vẻ xúc động của lão Vy cũng mủi lòng chờ lão nói hết câu.
Thuận đi đến rồi ra dấu cho Vy ngồi đối diện trước bàn uống trà. Lão thở ra một hơi thật dài rồi từ từ nói.
-Chắc Vy nghĩ anh đi nước nọ nước kia, nhiễm thói sinh hoạt Tây Âu thì chuyện tình dục buông thả lắm phải không. Không hề em ạ, bao năm trôi nổi xứ người anh chỉ yêu một người và quan hệ với một (đống) người mà thôi. Anh luôn mơ ước về một người vợ Việt Nam hiền hòa nhã nhặn. Khi gặp em, rồi từng ngày làm việc chung anh đã bị sắc đẹp và tâm hồn của em đánh gục.
Hắn hơi dừng lại một chút để nhìn em, thấy Vy đang chú tâm nghe từng lời thì hắn mới nói tiếp.
-Nếu anh nói chuyện ở bãi đá đêm vừa rồi không phải chỉ là nhất thời xúc động, mà còn là ước nguyện anh mong cầu từ lâu thì em có tin không. Anh nói anh say mê, anh đã yêu em thì em có tin không.
Nhìn dáng vẻ đáng thương với gương mặt u buồn sắp khóc của hắn, Vy lúc này cũng không dám nói mấy lời quyết tuyệt. Cô rối bời, không biết trả lời ra sao cũng chỉ đành tiếp tục ngồi nghe.
-Em biết rằng với cương vị của mình anh có thể lợi dụng để có được thân xác của nhiều người trong công ty. Nhưng anh đã dành thật nhiều tôn trọng cho em, anh chỉ muốn che chở để cho em thoải mái và có thiện cảm với mình. Cái anh muốn không chỉ là thể xác mà là trái tim, tình cảm của em. Em hãy cho anh một cơ hội nhé, đừng làm ngơ, xa cách anh như vậy.
Vy nghe hết lời hắn nói thì lại càng khó xử, cô biết nói gì bây giờ, chiếc áo vest và đồng hồ thông minh bên trong chiếc túi nhỏ cô đã định đưa thì giờ lại hơi lưỡng lự.
-Anh cũng biết em có người yêu rồi mà, em và anh ấy rất yêu nhau, chúng em rồi sẽ tính đến tương lai. Anh ấy không làm gì có lỗi với em, mà còn chăm sóc em rất tốt, em không thể làm gì có lỗi với anh ấy được.
-Nhưng cậu ta bỏ rơi em, để em cô dơn ủ dột, còn anh luôn sẵn sàng bảo vệ và nâng đỡ em lên.
Đúng vậy, những ngày Khánh bận rộn đều là Thuận đã an ủi và làm em vui, khi em bị bắt nạt cũng là hắn đứng ra bênh vực. Ngoài lần say rượu không tự chủ hắn vô tình mạo phạm (đó là cô nghĩ thế) thì hắn luôn dành đủ cho cô tôn trọng và dịu dàng. Nhưng nếu bảo cô coi hắn là bạn trai thì không thể, hắn xấu, già và hơn nữa cô đã dành hết tình yêu cho Khánh, và đang hạnh phúc vì điều này.
-Em biết anh Thuận rất tốt, em tin sẽ có người còn xinh đẹp tài giỏi hơn em đến với anh. Em mong anh hãy quên chuyện đêm đó đi để anh em mình còn dễ dàng đối diện trong công việc. Còn nếu anh thấy khó chịu khi nhìn thấy em thì có thể chuyển em sang bộ phận khác ạ.
Vy đã đưa ra quyết định của mình, nếu lúc này lão còn miễn cưỡng rất dễ dẫn đến nàng phản cảm thì càng không có cơ hội. Thuận vì vậy lùi lại một bước, hắn ta trưng ra bộ mặt buồn rầu rồi lại khẩn khoản nói với em.
-Vy đừng nghĩ thế, tình cảm là một chuyện, công việc lại là chuyện khác, em đang làm tốt công việc của mình, anh cũng rất cần em trong cương vị đó. Em cứ làm việc bình thường, anh sẽ không bao giờ gây khó dễ hay ép buộc gì em. Anh chỉ cần em không xa lánh, có việc gì khó khăn thì cho anh chia sẻ cùng, như thế là anh vui rồi.
-Vâng ạ, em nói rồi chuyện cũ em sẽ không nhắc đến nữa, trước đây thế nào thì về sau vẫn thế. Em sẽ cố gắng hoàn thành tốt công việc của mình và luôn mong được anh chỉ bảo.
-Khà khà, thế nhé, anh em mình vẫn như cũ nhé, thân thiết và hợp tác ăn ý phải không em.
-Dạ vâng ạ.
Thuận cười tươi rói cũng làm Vy thấy nhẹ nhàng. Bỗng hắn liếc sang bên cạnh Vy, giờ mới để ý thấy cái túi nhỏ em xách theo, hắn liền hỏi.
-Em xách cái gì theo đây, mà đồng hồ anh tặng đâu rồi, sao không đeo.
Vy đặt túi lên bàn lấy áo của hắn rồi đưa ra.
-Dạ, em mang áo khoác trả lại anh, em giặt sạch sẽ rồi anh yên tâm a.
-Là cái áo anh khoác cho em khi em nằm trên cát đấy à, lúc đấy em không mặc gì, anh chỉ lo em bị cảm lạnh. Mà nếu muốn em giữ lại cũng được mà, sao phải trả lại mất công.
Đã nói vậy rồi lão còn nhắc lại chuyện làm gì không biết, Vy nhớ lại hoàn cảnh đấy là má lại đỏ hồng, tay chân thì lóng ngóng. Thuận nhìn thấy chỉ kín đáo cười một mình, hắn tiếp tục hỏi.
-Còn hộp gì nữa kia.
-Là chiếc đồng hồ hôm trước anh cho em đấy ạ. Nó quá quý giá, em không làm gì có công nên không dám nhận quà như thế đâu ạ. Với lại từ hồi làm trợ lý cho anh tới giờ em nhận được nhiều lắm rồi.
-Vớ vẩn, vừa đã giải quyết khúc mắc xong rồi, cũng nói rõ ràng anh em mình từ nay vẫn như cũ, quà anh cho sao trả lại như thế được.
Vừa nói hắn vừa lấy chiếc đồng hồ ra rồi đeo vào tay em. Thấy hắn lại cầm tay mình Vy đã định rụt lại, nhưng nhìn bộ dáng chân thành và mấy lời hắn nói khá hợp lý nên cô để yên cho hắn đeo. Thuận cố tình làm chậm để cảm nhận sự mềm mại nõn nà từ bàn tay búp măng nhỏ bé. Đeo xong hắn còn vỗ nhẹ lên mu bàn tay em mà nói.
-Nhớ đấy, có chuyện gì cứ mạnh dạn nói với anh, anh luôn sẵn sàng chia sẻ và giúp đỡ cho em. Và anh cũng phải khuyên em là phải kiên quyết hơn với Khánh, cậu ấy đang bỏ công sức không đúng chỗ. Như thế vừa không có thời gian bên em mà công danh sự nghiệp chẳng đâu vào đâu hết cả. Nếu chịu khó cống hiến cho công ty, anh sẽ nâng đỡ.
Vy gật đầu cảm ơn lão ta rồi về lại bàn làm việc, em cứ nghĩ mọi việc đã xong xuôi nhưng đâu biết rằng vẫn trong lòng bàn tay gã.
Hôm nay nếu Vy không chủ động mở lời thì Thuận cũng sẽ tìm em nói chuyện. Bộ dáng tiều tụy ban sáng đúng là do uống rượu thức đêm, nhưng không phải nghĩ về em mà do đêm qua hắn tiệc tùng thác loạn.
Dự án tập đoàn cho hắn chịu trách nhiệm chỉ vừa triển khai đã lập tức báo tin mừng. Để mừng công cho hắn, một bữa tiệc xịn sò đã được tổ chức đêm qua. Trong bữa tiệc có cả diễn viên, người mẫu làm khách mời. Hắn đã uống rất nhiều rồi ra về cùng một chân dài trong số đó.
Đêm xuống hắn và cô lang thang đến vài nơi sang trọng nổi tiếng trong thành phố. Cô ta khá đẹp, đi đâu cũng được nhiều ánh mắt ngước nhìn. Thế mà hắn lại không thích vì cô ta quá nông cạn và giả tạo.
Cô ta uốn éo khêu gợi rồi đôi khi làm mấy cử chỉ chăm sóc như thể đã say đắm gã lâu lắm rồi. Nhưng nhìn cái cách cô ta suýt xoa cái đồng hồ Richard mille thì hắn biết ả chỉ yêu tiền và si mê vật chất.
Chẳng thế mà quá nửa đêm, khi xe ô tô của hắn dừng ở khách sạn 5 sao rồi dắt tay cô ta bước vào, cô ta cũng chỉ ỡm ờ chờ hắn giơ 3 ngón tay.
-Em thích anh dữ lắm mới theo anh vô đây chứ không phải vì mấy ngàn đô anh của anh đâu à.
Rồi khi vào phòng và phơi bày cơ thể hắn kịp nhận ra rằng ả không đẹp bằng một nửa của Vy. Mùi hương của cô ta dù ngào ngạt nhưng chẳng có chút nào tự nhiên và hắn đã từng nhiều lần bắt gặp.
Vú cô ta to tròn, trĩu nặng nhưng không trơn mềm mà có chút căng phồng quá đáng. Hai núm vú có vẻ không tự nhiên khi chúng hồng rực một cách lạ thường. Dù vậy nhưng cô ta vẫn có được một khuôn mặt ưa nhìn, đôi chân thẳng dài, và làn da sáng láng.
Cô ả tỏ rõ sự sành điệu của mình khi chủ động chiều chuộng gã, ả trố tròn con mắt rồi khen ngợi không ngừng con cu lực lưỡng. Cô ta chuyên cần bú mút, vần vò đủ kiểu trong khi gã nằm im hưởng thụ.
Đến đoạn nhét cái khúc thịt tù dù ấy vào hai mép nâu sậm, cô nàng còn làm ra vẻ khó khăn. Đến khi đầu khấc được bôi trơn lão chỉ khẽ rướn người cả con cu đã chui vào toàn bộ.
-Ôi anh to quá à…ứ ứ ứ… muốn rách bướm người ta mất thôi…ứ ứ ứ…thốn quá… ứ ứ ứ…
Ả ta cứ như vậy mà ngồi dập điên cuồng trên bụng gã, con bướm với lông lá được cắt tỉa gọn gàng bắt đầu nhịp nhàng lên xuống. Tiếng nhọp nhẹp vang lên và cô ta bắt đầu rên rỉ cực kì dâm đãng.
-ÔI…CU ANH TUYỆT QUÁ NÈ ANH ƠI… AAA…Ư Ư Ư… Ư Ư… CHƠI EM ĐI…CHƠI CHO NÁT BƯỚM EM ĐI… UIIII… SÂU NỮA… MẠNH NỮA ĐI ANH…
-PẠP PẠP PẠP… PẠP PẠP… PẠP PẠP PẠP… PẠP PẠP… HỰ…PẠP PẠP PẠP PẠP PẠP… PẠP PẠP PẠP PẠP PẠP… HỪ HỪ…PẠP PẠP PẠP.
Cả đêm lăn lộn đủ mọi tư thế, xuất tinh đến hai lần nhưng Thuận vẫn còn cảm thấy không vừa lòng. Hắn luôn nhớ về Vy nhớ sự ngây thơ rụt rè, thèm sự khít khao ấm nóng. Thế là sáng sớm hắn đã đến văn phòng ngồi nghĩ kế.
Hắn biết cô sẽ không đồng ý đến với hắn lúc này nhưng không ngờ thái độ lại dứt khoát như vậy. Như thế lại càng chứng tỏ cô không vụ lợi và vẫn là người chung thủy. Hắn lại càng quyết tâm để có được em hơn.
Hắn lập tức dở chiêu khổ nhục kế, tỏ ra đau khổ dằn vặt và chỉ cần em không xa lánh và trở lại như xưa. Nếu em vẫn còn cứng rắn hắn thậm chí đã chuẩn bị sẵn sàng nước mắt để khóc trước mặt em. Thực tế cho thấy, với đàn bà như Vy thì khổ nhục kế là cực kì chính xác, cuối buổi nói chuyện mọi việc lại bình thường và hắn lại cầm được tay em. Rồi hắn sẽ lại có được em, chắc chắn và không quá lâu đâu mà.
 
Ch31_ Khánh bị bệnh
Những ngày tiếp theo mọi chuyện trở lại guồng quay ban đầu nhưng Khánh thì lại trở nên bận rộn đến gần như không thể ngẩng mặt. Anh thường xuyên được giao các nhiệm vụ ở xa cùng với khối lượng nhiều. Cứ liên tục như thế anh phải cố gắng lắm mới hoàn thành được nhiệm vụ mà không làm chậm tiến độ công việc của bản thân.
Ở trong văn phòng giám đốc thì trái lại, Vy được thảnh thơi hơn nhiều. Mối quan hệ của cô và sếp cũng cực kỳ hòa thuận tốt đẹp khiến cho công việc trôi chảy không chút áp lực nào.
Thuận tuy có ngoại hình không được đẹp, nhưng bù lại hắn rất biết nói chuyện và cũng là người có khiếu hài hước. Trong văn phòng, hắn thường xuyên dành thời gian cùng em nói chuyện. Những câu chuyện với đa dạng chủ đề, từ chính trị, kinh tế cho đến thời trang, đôi khi là cả những tin tức bên lề họ cũng có thể bàn luận sôi nổi.
Trong chuyên môn công việc Thuận cũng rất tận tình chỉ bảo cho em, Vy càng ngày càng tiến bộ thấy rõ, cả chi nhánh ai cũng phải công nhận điều này.
Vy càng ngày càng thân thiết hơn với lão, em thấy thế là may mắn khi Khánh cứ liên tục phải bận bịu mà bỏ bê mình.
Chuyện nếu cứ như vậy trôi đi sẽ chẳng có gì để nói, nhưng không, tình huống bất ngờ luôn xảy ra lúc chúng ta không chú ý. Có tin Khánh sẽ phải đi công tác cực xa, vào tận trong miền Tây để làm công tác kĩ thuật cho dự án từ thiện của công ty. Anh đang hoang mang không biết phải từ chối kiểu gì vì công trình của anh cũng đang trong giai đoạn nước rút.
Suy nghĩ khá nhiều, anh quyết định sẽ xin nghỉ phép không lương, mà nếu căng hơn anh sẽ xin nghỉ hẳn. Thế nhưng vừa định nhấc máy hẹn Vy để cùng bàn bạc thì bụng anh lại đau đến quằn quại.
Cơn đau mỗi lúc một tăng, cùng với đó anh liên tục nôn khan đến chảy máu, thế nên thay vì gọi cho Vy thì lại gọi xe cấp cứu. Thực ra Khánh biết mình đang bị bệnh gì, nếu vẫn như mọi lần thì khả năng bệnh dạ dày của anh đang tái phát. Dạo này anh quá bận rộn, dẫn đến căng thẳng thần kinh và ăn uống không điều độ, mà đây chính là tác nhân chủ yếu khiến dạ dày anh lại dở chứng.
Bác sĩ khám được ít lâu đã cho ngay ra được kết quả, đúng là bệnh dạ dày nhưng nghiêm trọng nhiều hơn anh nghĩ. Anh không những bị đau dạ dày do stress mà do để bệnh tiến triển trong thời gian dài dẫn đến xuất huyết dạ dày nhẹ.
Thế là Khánh phải nhập viên ngay trong đêm, Vy biết được thì liền đến thăm anh ngay, biết bệnh tình anh như vậy cô rất lo, và cũng giận anh vì bất cẩn.
Khánh phải nằm viện mất mấy ngày để điều trị khỏi xuất huyết mới được về. Những ngày anh nằm viện là những ngày Vy tận tình chăm sóc. Cô tự mình nấu cháo đặc biệt cho anh, cứ đi làm về là cô lại xách vào, đút cho anh ăn, trò chuyện đến đêm mới về.
Để làm được như vậy Vy đã phải rất cố gắng, đôi lúc lên công ty sắc mặt cô vẫn còn tái nhợt do không được nghỉ ngơi thỏa đáng.
Những khi như thế là Thuận lại có dịp tỏ ra quan tâm, hắn ta thường xuyên hỏi thăm, rồi có khi còn mua cho cô một vài hũ sâm tẩm bổ. Vy rất cảm kích với cử chỉ này của hắn ta, thế nên lúc nấu đồ ăn cho anh, cô cũng bỏ công làm cho hắn một phần.
Thuận sướng như điên khi lần đầu tiên thưởng thức tài nghệ nấu nướng của em. Nó không cầu kì phức tạp như các món phục vụ ở nhà hàng 5 sao nhưng lại bình dị và có hương vị gia đình.
Càng nhìn thấy em đảm đang chung tình như thế lão lại càng quyết tâm để có được em, mới đầu có lẽ chỉ thèm khát thân thể, nhưng dần dần hắn lại chọn em để làm vợ.
Vy đâu biết chút lòng cảm ơn của cô lại đem đến điều tai hại đến thế. Cô cứ đi đi về về, chăm sóc người yêu, và ung dung nhận sự quan tâm tâm của gã sếp.
Nhờ vào đội ngũ y bác sĩ tận tình cùng với sự chăm sóc chu đáo của em, chỉ vài hôm là Khánh đã được chuyển về nhà điều trị ngoại trú. Lúc này thay vì mang đồ ăn vào bệnh viện thì Vy trực tiếp đến nhà nấu cho anh ăn. Không gian đầm ấm lại chỉ có hai người, nếu không vì anh vẫn đang còn rất yếu thì hai người đã giao hoan không biết bao lần rồi.
Mội buổi chiều tối nọ khi thấy Vy vội vội vàng vàng dắt xe ra về, Thuận đi đến gần và bắt chuyện hỏi thăm.
-Ơ Vy, anh tưởng Khánh được về rồi thì em không phải đi bệnh viện chăm cậu ấy nữa chứ. Sao anh vẫn thấy em vội vàng đi đâu vậy hả.
-Sếp ạ, anh Khánh về rồi nhưng vẫn phải ăn chế độ đặc biệt, em đi về nhà anh ấy để nấu cho anh ấy ăn đây.
Câu trả lời rất bình thường nhưng lại làm mặt Thuận tối sầm vì khó chịu. Bao nhiêu ý nghĩ kèm hình ảnh không bình thường hiện ra trong đầu lão. Lão đang nghĩ tới không gian chỉ có 2 người thì họ sẽ làm gì ngoài triền miên ân ái với nhau đây.
Gã đã đưa Vy vào tầm ngắm và từng ngày đều mong mỏi cô sẽ sớm nằm trong vòng tay gã. Vậy mà giờ suốt ngày cô dây dưa quấn quýt với tên kĩ thuật viên trướng mắt kia khiến lão ta cực kì khó chịu. Lão định nói gì đó nhưng mà lại thôi, lão chui vào xe ô tô của mình rồi đóng sầm cửa lại.
Vy không hiểu sao lão sếp của mình hỏi xong một câu ngắn tủn ấy rồi không nói gì thêm nữa. Cô đâu biết lão ấy đang tức xì khói ở trong xe, và cố nghĩ ra đủ cách để tách 2 người ra xa.
Đã đến ngày thứ 3 kể từ khi Khánh được cho về nhà điều trị. Những cơn buồn nôn, hay trào ngược đã hết từ hôm trước, người anh đã bắt đầu khỏe lại hoàn toàn. Hôm nay anh tự mình chuẩn bị để nấu một bữa ăn thịnh soạn đón chờ em trở về.
Vy về đến nhà thấy đèn đuốc đã sáng trưng và trên bàn ăn đã trải đầy ra rất nhiều bát đĩa đựng toàn đồ ăn ngon thơm phức. Anh vẫn trong bộ tạp dề mỉm cười hướng mắt về phía cô.
Vy tiến lại gần rồi có chút lo lắng hỏi.
-Anh đã hết mệt chưa mà làm như vậy, sao không để em về rồi nấu như mọi hôm. Mà bụng dạ anh còn yếu, ăn làm sao được mấy thứ đồ xào nấu như này.
-Em yên tâm, anh đã khỏe lắm rồi, cơn buồn nôn hay trào ngược cũng đã hết hẳn, em mấy hôm rồi vất vả quá, để hôm nay anh phục vụ cho em.
-Anh khỏe thật chưa đấy, sức khỏe là không qua loa được đâu, nhất là bệnh dạ dày, để thành mãn tính là sau này khổ lắm đấy.
Khánh cười cười rồi gật đầu chắc nịch, như vậy Vy mới yên tâm lấy đồ đi tắm trước. Khi Vy bước ra ngoài lần nữa thì bữa cơm đã sẵn sàng, vì cũng tự lập từ sớm nên Khánh nấu ăn cũng khá ngon. Mọi thứ trên bàn cũng đều là món Vy rất thích vì vậy cô rất vui mừng ngồi vào đánh chén.
Khánh ngồi đối diện vừa ngắm người yêu, vừa chăm chú gắp thức ăn cho em. Mấy ngày vừa rồi anh được cô nàng chăm sóc tận tình thì mới khỏe nhanh như thế được. Một khi đã khỏe rồi anh cũng muốn chăm sóc lại cho em và nếu thuận lợi anh còn định sắp xếp một chuyến du lịch nước ngoài cho cả 2.
Bữa ăn cứ như thế kết thúc rồi cả 2 người cùng chung tay rửa dọn, không khí vui tươi hạnh phúc mà rất nhiều người hằng mong.
Khi cả hai nằm nghỉ trên chiếc ghế sofa to đùng trong phòng khách thì anh mới bắt đầu dở trò.
Miệng anh đòi hôn mà tay anh cứ mò vào 2 bầu sữa mọng của Vy.
-Anh này…ư… vừa ăn xong anh không sợ tức bụng à…ư hư hư… cứ như thế bảo sao không đau dạ dày… ư…
Trong lúc Vy đang cằn nhằn thì chiếc áo thun cô vừa mặc tạm đã bị vén lên qua ngực cho bàn tay anh thỏa thuê bóp nắn.
-Mấy ngày nay đau ốm, nhìn thấy em dù thèm mà vẫn phải nhịn, hôm nay anh khỏe rồi cũng phải cho anh chơi đùa với chúng một chút chứ…uhm… nhớ quá đi…uhm hưm.
Anh đã nói thế Vy đành phải để yên cho anh nhẹ nhàng xoa nắn, cô nhìn anh đang say mê bóp nắn hai vú mình thì mỉm cười thỏa mãn. Cứ mặn nồng hạnh phúc như này thì tốt biết bao, nếu anh không quá bận rộn thì có phải có nhiều thời giờ bên nhau như vậy không nhỉ. Nghĩ đến đây cô bỗng giữ lại bàn tay đang mò vào gần con bướm trong quần của cô.
-Ư…anh từ từ thôi nào… nghe em nói cái này đã được không, chuyện rất nghiêm túc đấy.
Thấy người yêu không cho, Khánh cũng không miễn cưỡng, anh ngồi dậy, chú ý xem em nói gì.
-Em nói anh nghe này, đợt vừa rồi anh đã quá tham công tiếc việc để đến mức bị thế này. Từ giờ em muốn anh bỏ bớt công việc đi, đặc biệt là công việc ngoài của anh, anh có đồng ý không.
Lại là chuyện này, Khánh có chút thở dài, dự án anh làm đã sắp xong, kết quả thế nào cũng chuẩn bị rõ ràng vậy mà giờ này cô lại muốn nói đến. Chưa biết thế nào anh không thể giải thích rõ ràng cho cô được, vì vậy anh cũng chỉ đành chống chế qua loa.
-Chuyện này mình đã nói nhiều lần rồi mà, anh chỉ có một dự án ở ngoài mà thôi. Dự án đang trong giai đoạn nước rút anh không thể lơ là thời khắc này được. Anh biết em lo cho anh nhưng tạm thời anh vẫn chưa bỏ ngang công việc đó em à.
-Sao anh có thể cố chấp như thế được nhỉ, mình yêu nhau gần nửa năm, anh xem có được mấy ngày bên nhau trọn vẹn. Đến đi du lịch cũng chỉ mình em bơ vơ, những cái đấy em chịu đựng không sao nhưng anh làm việc đến mức nhập viện cấp cứu thì em không thể không nói. Em không thấy có bất kì việc gì quan trọng hơn sức khỏe của mình hết, nếu anh còn như vậy em sẽ không thèm nói chuyện với anh nữa.
Thấy nàng thực sự nổi cáu, Khánh lại phải xuống nước.
-Anh biết rồi, anh sẽ không để chuyện này xảy ra một lần nữa, cũng sắp xếp công việc để dành nhiều thời gian cho em. Người yêu anh nguôi giận đi nha, chứ em không để ý đến anh thì anh biết phải làm sao.
-Hi hi, thế chứ người yêu em ngoan lắm, anh chịu bỏ bớt việc làm ngoài vì em thật hả, vui quá…u oa, chụt chụt.
-Không, anh xin nghỉ ở công ty, dạo này ở công ty nhiều việc quá, muốn dứt ra cũng không được. Không làm trong tập đoàn thì có đầy thời gian chăm sóc cho em rồi dồn tâm sức cho dự án xong xuôi mĩ mãn.
Nụ cười trên môi của Vy mới nở vì tưởng anh nghe lời mình bỏ bớt việc ngoài, ai ngờ nghe hết câu anh nói thì nụ cười kia chợt cứng lại. Anh dội cho cô cả gáo nước lạnh khi nói sẽ bỏ việc trong tập đoàn, cô không thể tin nổi mà hỏi lại.
-Anh nói gì vậy, anh nói nhầm phải không hay là em nghe nhầm đây.
-Anh nói là sẽ nghỉ việc ở tập đoàn, thế mới có đủ thời gian chăm sóc cho em chứ.
-Anh đùa à, sao lại bỏ việc ở tập đoàn vừa có con đường phát triển ổn định lại có đãi ngộ tốt. Việc ngoài thì bấp bênh, giờ làm ra tiền thật đấy nhưng mai sau thì thế nào, anh không muốn ổn định để chúng mình còn tính tương lai à.
-Em bình tĩnh đã, dự án ngoài của anh không phải như em nghĩ đâu, anh đã theo nó rất lâu rồi giờ không thể nào mà bỏ ngang chừng như vậy được. Với lại nó sẽ mang lại cho anh rất nhiều, hơn cả những gì em có thể tưởng tượng được đấy.
-Đấy là “sẽ”, còn công việc ở tập đoàn thì “đang” mang lại cho anh rất nhiều lợi ích và điều kiện phát triển tương lai. Anh thấy đó anh đã theo nó bao năm rồi mà có kết quả gì không.
-Nhưng mà…
-Thôi anh không cần nói nữa, anh chưa bao giờ tôn trọng ý kiến và cảm nhận của em. Anh cứ như anh nghĩ mà làm, kệ em sao cũng được.
Nói rồi Vy đùng đùng đứng dậy đi vào phòng ngủ đóng cửa lại không cả cho anh kịp giải thích.
 
Ch32_ Tình yêu gặp trắc trở, dự án của Khánh sắp hoàn thành.
Vy ở trong phòng hồi lâu dù Khánh có gọi cô cũng chẳng nói gì. Đến khi cánh cửa mở ra thì cô đã mặc đồ lại chỉnh tề rồi nằng nặc đòi ra về. Hết cách Khánh đành phải đưa em về vì đã không còn sớm nữa.
Suốt đoạn đường dài hai người chẳng nói chuyện gì với nhau hết cả. Mới lần đầu tiên cãi nhau mà đã căng đến mức này cả Vy và Khánh đều cực kì khó chịu.
Khánh thì không thể giải thích được cho Vy hiểu công việc của mình khi vẫn đang chờ kết quả. Còn Vy thì nghĩ mình khuyên anh lời đúng mà anh cố chấp không chịu nghe, anh không chịu hiểu rằng cô rất yêu nên mới lo lắng cho anh. Cô muốn nhìn thấy tương lai ổn định để kiên trì bước tới cùng anh. Em cũng bực mình vì bao nhiêu ngày khổ cực chăm sóc mà anh vẫn không thấy được tấm chân tình của mình.
Cả hai người cứ ôm một đống bức xúc trong lòng mà không nhận ra đây chỉ là mâu thuẫn với nhau về góc nhìn mà thôi. Khánh và team của mình đã theo dự án từ rất lâu, dự án có tương lai nhưng rất cần sự đầu tư về thời gian và chất xám. Vy thì không hiểu điều đó, cô nhận xét tình hình qua sự truyền thụ của Sếp Thuận mình, cô tin rằng hắn đúng mà bỏ qua góc nhìn của anh.
Hai người chia tay trong không vui, thậm chí một chút âu yếm hay lưu luyến trước khi chia tay cũng không có. Hôm sau Vy vẫn đi làm mà lòng vẫn còn hậm hực, em ngồi một chỗ không nói không rằng đến khi sếp Thuận phải đến thật gần bắt chuyện.
-Em sao thế, lo nghĩ về sức khỏe của Khánh à, có muốn anh nhờ bác sĩ đầu ngành cho không.
-Không cần đâu anh ạ, người ta thèm gì em quan tâm đâu chứ, tự người ta nghĩ rồi làm chứ cần gì người khác khuyên bảo đâu.
Rồi Vy như tìm được nơi dốc bầu tâm sự mà tuôn ra một mạch. Cô cũng kể cho hắn ta nghe những uất ức tủi thân của mình mà không chia sẻ với Khánh được. Thuận vừa nghe vừa mừng thầm trong bụng. Hai người này mâu thuẫn càng sâu thì hắn lại càng có nhiều cơ hội.
-Em làm thế đúng rồi, phải kiên quyết để cậu ấy thấy ra con đường dúng đắn. Mai này nếu 2 người buộc cùng một chỗ thì tương lai của cậu ấy cũng là của em. Em biết bảo vệ cho tương lai mình như vậy là rất tốt. Anh nghĩ em nên cứng rắn một lần, để cho cậu ấy thấy sai rồi chủ động làm lành trước thì mới tha lỗi, chứ dễ dàng tha thứ cậu ấy sẽ không hiểu ra đâu.
Vì nghe lời của Thuận mà Vy cứ như vậy đóng băng liên lạc với anh. Tuy nhớ Vy và muốn làm hòa nhưng Khánh vẫn không thể chấp nhận từ bỏ dự án ngoài như vậy được. Lợi dụng mấy ngày nghỉ ốm anh thu xếp hoàn thành nốt mấy khâu cuối cùng và chuẩn bị ra nước ngoài xin bằng sáng chế và chào hàng với các đối tác.
Nếu Vy chịu nghe Khánh giải thích kĩ hơn có lẽ giờ cô đã biết bạn trai mình cũng là người cực kì tài giỏi rồi. Đằng này cô làm như lời Thuận nói hễ anh gọi điện muốn giải thích cô chỉ lạnh lùng hỏi là. “Anh chịu bỏ việc làm ngoài hay không”, nếu anh trả lời là “chưa được” hay “không thể” là cô lập tức cúp máy chẳng thèm nghe thêm gì.
Cả tuần chiến tranh lạnh như thế đến nỗi Khánh đón về Vy cũng ngồi lì trên xe rồi tự đi về cho anh lẽo đẽo theo sau. Khánh cũng đâu thể đi theo em mà năn nỉ như thế mãi, anh còn lo chạy vạy khắp nơi để dự án hoàn thành đúng tiến độ.
Tuần tiếp theo Khánh liên lạc ít dần, thay vì tìm hiểu xem anh đang bận rộn hay gặp phải khó khăn gì không thì Vy lại tự mình suy diễn. Cô đem những ý nghĩ áp đặt của mình tâm sự cùng Thuận thì được anh ta cho ý kiến kiểu một chiều. Cứ như thế cô càng không thông cảm được với người yêu mà xa lánh dần.
Như buổi tối hôm nay cô không trở về nhà ôm điện thoại nhắn tin, nói chuyện với anh như mọi lần mà lại cùng Thuận đi mua sắm ở một của hàng cực kì sang trọng.
-Ôi, em tưởng anh bảo có công chuyện cần đến em, chứ sao lại dắt em đến cửa hàng đồ nữ cao cấp thế này. À, hay anh muốn mua đồ tặng chị gái nào mới quen, muốn em tư vấn phải không.
-Là công chuyện thật, trong vòng nửa tháng tới 1 tháng nữa là có tiệc lớn mừng kí kết hợp đồng với đối tác Châu Âu. Anh muốn em hôm đó tham dự và phải thật lộng lẫy, tiếng Anh của em rất tốt, giờ đã đến lúc em tập làm quen ngoại giao ở đẳng cấp cao hơn rồi.
Vy lúc này mới hiểu ông ta đang chuẩn bị cho mình bước vào một thế giới mới, cô nhìn giá mấy bộ váy mà lè lưỡi lắc đầu.
-Thôi anh, váy ở đây đắt quá, mà em vẫn còn bộ váy dạ hội cái hồi mà ăn mừng anh nhậm chức ấy, bộ đấy ổn mà.
-Bộ đấy cũng được nhưng vẫn cần thêm 1,2 bộ nữa, sẽ có tiệc kí kết rồi tiệc gặp gỡ, về công ty thì tiệc mừng công, không thiếu dịp để mặc đâu.
Một lúc sau họ đã chọn được 2 bộ ưng ý, Vy thử vào thì rất hợp cũng khiến Thuận đứng tim mấy lần. Cô thì nhìn thấy giá tiền niêm yết mà choáng váng, đây là Thuận trả tiền chứ để cô trả là bay vèo 2 tháng lương. Nhưng Vy lại không để ý kĩ, cuối căn phòng còn một bộ váy đặt ở nơi ánh đèn sáng nhất, bộ váy đó giống hệt chiếc mà Khánh tặng cô. Giá của nó cũng bằng cả 2 chiếc Thuận mua cộng lại.
Lại nhắc đến Khánh, trong khi Vy đang mua sắm tưng bưng thì anh đang gặp một vài người quan trọng ở một nhà hàng hạng sang.
Cuộc nói chuyện khiến Khánh cực kì hài lòng và mỉm cười liên tục. Cuối cùng sau bao ngày vất vả Khánh và các bạn trong team của mình đã được hưởng trái ngọt thành công. “Phần mềm quản lí và bảo mật giao dịch tài chính” bọn anh vừa viết ra đã được nhiều tập đoàn tài chính lớn săn đón. Người khách hôm nay anh gặp cũng là đại diện một đối tác nước ngoài trong số đó.
-Ông Khánh, tôi rất ấn tượng với phần mềm bảo mật của các ông, nếu được chúng ta sẽ hợp tác lâu dài. Với giá cả hợp lý chúng tôi còn có thể giao toàn bộ hạng mục này cho các ông, áp dụng trên tất cả các giao dịch tài chính của tập đoàn chúng tôi.
Người đang đứng bắt tay với Khánh là một Việt Kiều Singapore làm cho một tập đoàn khá lớn. Bằng cái giọng lơ lớ, anh ta đang cố chào mời Khánh và các bạn cộng tác với tập đoàn của anh ta. Điều này rất đúng ý của Khánh nhưng anh chưa vội đồng ý ngay mà vẫn lấy lý do để họ chờ.
-Rất cảm ơn ông Thomas đã dành sự ưu ái cho sản phẩm của chúng tôi. Tập đoàn tài chính của ông luôn là mối quan tâm hàng đầu trong việc hợp tác của chúng tôi. Nhưng tạm thời phần mềm vẫn còn chờ hoàn thiện và chưa đăng ký sở hữu trí tuệ. Khi nào mọi việc hoàn tất chúng tôi sẽ liên hệ các ngài đầu tiên.
Cứ như vậy hai bên tiếp tục cười nói cực kì ăn ý, đến khi ra về ông ta còn ôm Khánh một cách cực kì nồng nhiệt để tỏ rõ thiện chí của mình. Tiễn ông ta rồi Khánh như mở cờ trong bụng, anh nhẩm tính xem tiếp theo sẽ làm gì. Đi đăng ký sở hữu trí tuệ ở Việt Nam và cả nước ngoài này, hoàn thành và kiểm tra vận hành thật tốt các hạng mục này..vv..
Nhưng trước tiên phải họp mặt các chiến hữu và báo tin mừng cho em yêu cái đã “Tút tút”…điện thoại ngân chuông mà không có ai nhấc máy, đến cuộc thứ 2 thì có nhấc máy nhưng không ai trả lời, chỉ có âm thanh đầu bên kia vô ý vọng vào đứt quãng.
-Em cởi áo dài ra…đấy đẹp quá, sáng bừng lên luôn… cái này mềm thật đấy, sờ thích cả tay…vòng nào ra vòng đấy, chậc chậc không thua gì hoa hậu…
-Hứ… anh chỉ dẻo miệng… cởi cái này ra thì đẹp hơn à…đẹp thật không ạ, đừng lừa em nhá…cái này mềm, hihi, còn cái này thì cứng, không lựa khéo, chọc vào là đau điếng luôn á…
Chỉ nghe đến đấy Khánh đã ong hết cả đầu, dù không muốn nghĩ lung tung thì những hình ảnh kinh khủng anh tự tưởng tượng ra cứ lởn vởn trong đầu. Anh tức tốc ra lấy xe, định bụng sẽ chờ cô để làm rõ chuyện này.
Trong nhà hàng này không chỉ có mình Khánh đang buồn bực, mà còn thêm một người đàn ông nữa. Anh ta cũng vừa tiếp khách ở đây, nhưng không như Khánh được người ta nể trọng, bắt tay ngang hàng. Anh ta luôn phải cúi thấp đầu lời nói thì tâng bốc, nịnh nọt. Anh ta là Khanh, người yêu của Ngọc Mai, hôm nay anh ta đến đây để mời người ta ăn cơm, nhờ người ta hướng dẫn xin học bổng để học tiến sĩ ở nước ngoài.
Đúng vậy Khanh vừa gặp một người có thể giúp mình thực hiện đúng và đủ các bước xin học bổng tiến sĩ bên Úc. Khanh mới có cơ hội này nên vội vàng nắm bắt ngay, lời hứa dắt Ngọc Mai về ra mắt trong năm nay anh đã quên béng. Cũng vì đây luôn là mơ ước của anh ta, anh ta muốn học cao, vào làm ở Viện Kinh tế Việt Nam để có tiếng nói với mọi người cùng vật chất dư giả.
Chứ anh ta ngán cái cảnh này lắm rồi, mời người ta một bữa ăn xong là mặt nhăn mày nhó, rồi cả tháng ăn mì. Dù là thạc sĩ, giảng viên đại học nhưng vẫn chưa đủ anh ta hài lòng.
Nhìn trong ví chỉ còn lèo tèo vài đồng anh ta lại hồi ức lại chuỗi ngày đói khổ. Ngày đấy dù có người yêu xinh như hoa hậu mà tiền thuê khách sạn đàng hoàng để bóc trinh nàng anh ta cũng không có. Bao lần gần lột trần thân hình vệ nữ ấy ra tại căn phòng trọ tối tăm nhìn thấy vú tròn bướm xinh hắn cũng động lòng. Nhưng vì sĩ diện hắn lại đắp chăn cho nàng rồi ngoảnh đầu bỏ đi. Nếu cái lần ấy nàng không quyết tâm thì chẳng biết đến bao giờ.
Chính là cái đêm Ngọc Mai xuống tận nơi Khanh công tác để tìm gặp(ch6, ch7). Nàng nấu cơm cho anh ăn, cùng anh ta đi dạo biển. Rồi họ cũng hôn nhau thắm thiết, bàn tay anh ta được thả tự do khám phá hết vú rồi mông đến bướm. Chỗ nào hắn cũng lần mò bóp nhéo, nhưng đến khi nàng thèm thuồng đến oằn người và nước nhờn ra ướt sũng thì hắn lại thu tay.
Người khó chịu nhất là nàng, muốn hắn chơi lắm rồi nhưng hắn luôn lấy lí do muốn cho nàng giây phút đáng nhớ ở nơi đàng hoàng rồi từ chối. Thế nhưng khi nước nhờn đang ướt đẫm và con bướm đang kêu réo thèm thuồng, nàng đã làm một việc cực kì táo bạo.
ANH EM ĐỌC TRUYỆN THÌ LIKE VỚI COMMENT MẠNH LÊN, MIỄN PHÍ MÀ.
 
Ch33,34 Đêm xuân trong hồi ức.
Ngày ấy khi vừa đóng lại cánh cửa phòng khách sạn, Khanh và Ngọc Mai đã không còn gì ngại ngùng mà vồ lấy nhau. Những động tác quen thuộc cứ thuần thục diễn ra, chẳng mất bao lâu chiếc váy đã nằm gọn dưới sàn và da thịt trắng tươi đã phơi ra ngồn ngộn.
Khanh phải mất đến cả phút lặng người để ngắm hết được vẻ đẹp hoàn mỹ ấy. Dưới ánh đèn lung linh, cơ thể Mai tỏa ra sức hấp dẫn không thể chối từ.
Thân hình cao thẳng với làn da trắng muốt, những đường cong gợi cảm đã gần như lộ hết chỉ còn lại hai mảnh vải nhỏ che chắn 2 nơi. Họ yêu nhau đã 2 năm có lẻ, thân thể đối phương đã thuộc nằm lòng, họ chỉ cần một dịp tuyệt vời như hôm nay để đi nốt bước cuối.
Mọi khúc mắc đã được cởi bỏ, giờ đây trong trong tâm trí hai người chỉ còn dục vọng và cơn thèm khát đối với cơ thể của nhau. Mai e lệ cởi từng nút áo sơ mi của bạn trai, Khanh dong dỏng cao, không béo cũng chẳng gầy, anh là điển hình cho dân văn phòng chính hiệu. Thơm tho, da trắng và đeo mắt kính cận, dáng vẻ này đã chiếm trọn trái tim Mai suốt bao nhiêu tháng ngày.
Giờ anh và cô đang trong vòng tay nhau, gần kề sít sao nhất, hôm nay cô muốn và chắc chắn sẽ là đàn bà của anh. Khanh cũng đang hồi hộp đến run người, Mai chôn mình trong ngực anh, gần như không mảnh vải. Hôm nay anh cũng quyết tâm để tình yêu của họ lật sang một trang mới.
Môi lưỡi đã tìm đến nhau, nồng nhiệt đến mức nước bọt nhễu ra thành dòng, bàn tay Khanh cũng đang tò mò du tẩu. Thân thể Mai căng đầy với mỗi đường cong đều chứa đầy dụ hoặc.
Ngực cô qua lớp vải mềm trơn của chiếc bra bằng lụa tròn như hai trái cam to và êm như hai cục thạch dẻo. Khanh đang ôm trọn đôi bầu mà nắn bóp say sưa. Đây cũng không còn là lần đầu tiên nữa nhưng sao người anh vẫn nóng lên phừng phừng. Khanh để mặc cho khoái cảm trào dâng, anh đã nhịn quá lâu hôm nay sẽ là ngày được thỏa mãn.
Hai vú to tròn bàn tay Khanh không nắm hết được, chúng trắng hồng và thoang thoảng hương thơm. Chỉ sờ nắn qua lần vải đối với anh đã là không đủ, Khanh bất chợt tìm được khuy ở giữa thì giật tung ra. Hai trái đào tiên bị chèn ép nãy giờ chợt xổ bung rồi rung rinh ngay trước mắt.
Chúng đẹp quá, cân đối, đẫy đà lại được tô điểm bằng hai núm bên trên hồng tươi thì lại càng hoàn mỹ. Bàn tay Khanh đang nhẹ nhàng đỡ lấy cả hai, cảm giác thật đàn hồi và tươi mát, Khanh sẽ lưu luyến cảm giác ấy suốt đời.
Khi hai trái đào tươi trần trụi được người yêu nắm chặt, cảm giác nóng hổi của tay anh truyền tới khiến Mai thở hắt nhọc nhằn.
-Hừ…ư hư hư…từ từ thôi anh… em hôm nay sẽ cho anh hết.
Thật khó tưởng tượng một Ngọc Mai bình thường lạnh nhạt giờ phút này lại chủ động như vậy trong giao hoan. Cái giọng thủ thỉ nhẹ nhàng bên tai ôi sao mà lôi cuốn. Khanh không chịu được thêm nữa, anh cúi xuống thật gần, hít hà rồi hôn lên trên bầu vú.
Bầu vú trinh nguyên đã sẵn sàng dâng hiến, Mai gợi tình khi cố ưỡn rồi ấn sát chúng vào miệng anh yêu. Khanh không ngại ngần mà lập tức há mồm, cả 2 đầu vú vì sung sướng bấy giờ đã cương lên thì bị anh ngậm chặt.
Bản năng mách bảo, Khanh dùng 2 hàm răng rồi hơi cắn nhẹ. Ngọc Mai giật mình như có điện, kích thích nơi vùng nhạy cảm khiến nàng bủn rủn cả người đến không thể đứng vững. Khanh nhận ra điều này thì cố gồng người đỡ em đặt xuống giường, rồi phủ hẳn lên thân em.
-Ôiiii… hư hư… anh ơi anh làm gì mà em nhột quá… ư hư hư… shhiit…từ từ thôi anh…ư hư hư.
Khanh vẫn không rời ra khỏi đôi vú mà lại càng siết mạnh khiến Mai bắt đầu oằn người rên to hơn. Rồi cứ như vậy thêm tầm 2 phút thì Khanh nhổm hẳn người lên đưa mắt nhìn lại em một lượt.
Cả thân hình vệ nữ trắng hồng đang nằm phơi trước mắt. Hình ảnh nghiêm nghị hững hờ mọi ngày không còn nữa, chỉ còn một Ngọc Mai hoang dại với mái tóc rối bời và gương mặt đỏ hồng đang thèm tình nhìn anh.
Khanh không còn gồ vập nữa, anh lướt nhẹ tay trên thân thể nàng. Từ cần cổ cao sang đang đỏ hồng vì kích thích đến xương quai xanh mảnh mai, rồi bờ ngực đầy đặn dù đang nằm mà chúng vẫn vun cao. Tay anh đi đến đâu là gai ốc nàng nổi lên đến đó, đến khi nó đi qua vùng bụng phẳng lì rồi úp trọn lên mu thì Mai buộc phải tự bịt miệng mình nếu không nàng đã hét lên.
Bờ mu của cô cong vồng, mềm mại và có chút lạo xạo lúc Khanh xoa nó qua lớp vải quần lót. Chỉ mới những kích thích đầu tiên mà từ trong khe nước nhờn đã bắt đầu rỉ rả. Mai nâng mông, ưỡn ngược lên cho mu mình dán chặt vào tay anh. Một ngón tay của Khanh đã tìm vào khe suối rồi miết dọc theo. Anh cảm nhận rõ ràng nơi ấy của Mai đã bắt đầu ẩm ướt, anh rất hài lòng ngước lên nhìn và chạm vào ánh mắt gợi tình của em.
Anh hiểu được tín hiệu đó là gì liền đưa cả 2 tay nắm lấy cạp quần rồi kéo vội. Chiếc quần lót hơi mắc lại vì đôi mông vĩ đại, Mai thấy vậy thì cùng anh phối hợp, chỉ mất vài giây chiếc quần lót mỏng màu kem đã tụt ra hoàn toàn. Lúc kéo gần ra Khanh thấy rõ ràng dưới đáy quần kéo theo một sợi tơ nối liền với bướm em.
Con bướm nhỏ đỏ hồng, tươi thắm với hai mép đẫy đà khép chặt, nó bây giờ vì ướt đẫm nước nhờn mà bóng loáng. Bị nhìn chằm chằm vào nơi tư mật Mai có hơi xấu hổ hổ muốn khép lại hai chân.
-Anh…đừng nhìn nữa… ư, anh nhìn như vậy… ư…em xấu hổ lắm…
Khanh thấy em muốn khép chân thì dùng tay giữ lại, hắn đưa ngón tay khều khều cửa lỗ còn không ngừng nài nỉ.
-Đừng khép lại mà em, cho anh ngắm thêm chút nữa. Ôi chao đẹp quá, ông trời quá ưu ái với em, thế nên mọi bộ phận trên cơ thể em đều thật hoàn mỹ.
Vừa nói anh ta vừa banh rộng chân Mai ra hơn rồi tiến sát thật gần để ngắm kĩ. Khi chỉ còn cách bướm nàng trong gang tấc Khanh mới biết rằng mình có diễm phúc ra sao khi là người đầu tiên khai hoang con bướm này.
Dưới đám lông mu mềm mại ngay ngắn thẳng hàng là con bướm múp rụp vẫn đang khép hờ chỉ để lộ ra một khe rất nhỏ. Khanh lấy hai ngón tay banh nhẹ. Hai môi lớn bên ngoài hé ra cho toàn bộ động đào xuất hiện. Lại là tươi xinh đến cực hạn khi cả 2 môi nhỏ bên trong và lỗ nhỏ sâu hun hút kia đều một màu hồng thắm.
-Ư…anh ơi em nhột…ư hư… anh lại làm gì nữa thế…ư…uiiii…ngứa quá anh ơi… ư hư hư…
Đụng chạm trực tiếp khiến Mai trở nên run rẩy vì kích thích, nàng không biết nói cảm giác ấy là gì nhưng càng không muốn anh dừng lại. Khanh cũng rất biết chiều người yêu khi đang chăm chú lần mò ở dưới.
Con bướm vẫn còn đang e ấp, cái lỗ quá nhỏ một ngón tay cũng đã khó vừa. Khanh cứ cho ngón tay vờn quanh rồi quét lên quét xuống, anh thấy nước nhờn cứ như vậy mà rỉ ra. Cùng với đó bướm em đang nóng lên hầm hập và tỏa ra một mùi gợi dục từ bên trong, nó chỉ thoang thoảng nhưng lại thôi thúc cực kì.
-Hừ…hừ…hư…
Tiếng thở của Khanh cũng đang trở lên khó nhọc, những mảnh vải trên người đang làm anh bức bối. Khanh ngồi lên cố kéo chúng ra khỏi người thật nhanh. Mai thấy người yêu mình vội vã cũng ngẩng đầu rồi giúp chàng một tay.
Không bao lâu sau mảnh vải con con cuối cùng của Khanh cũng rời khỏi cơ thể. Con cu nãy giờ bị gò bó bây giờ đã có cơ hội vùng lên. Nó không to dài, chỉ 15 phân đổ lại, chiều ngang cũng tầm gần 3 phân.
Mai nhìn anh, thấy mặt anh đang đần ra thì nhẹ nhàng cầm lấy nó, Khanh bấy giờ chẳng khác nào điện giật, anh rúm người lại rồi ngửa đầu thở hắt ra. Mai biết người yêu mình đang phê, cô từ từ xóc nhẹ rồi dùng lời ngọt ngào kích thích anh yêu.
-Hi hi, chú chim nhỏ của em đây rồi… ui cứng thế…có nhớ chị không…ừ hư.
Phải nói lúc này Mai rất khác, cô chủ động và tỏ rõ sự thèm thuồng khát khao, không biết đây là vì yêu hay cô đang bộc lộ ra bản tính.
-Ôiiii… từ từ thôi em…hừ hừ… shiiittt… từ từ thôi…anh ra mất bây giờ… uiiii
Chỉ vài lần xóc nhẹ, đầu cu Khanh đã bắt đầu rỉ nước, nó khá trong và cho cảm giác nhầy nhầy. Mai thích thú dùng ngón tay rồi thoa nó khắp lên đầu nấm.
-Ơ hơ hơ… em ơi anh nhột…ơ hơ hơ…
Cứ mỗi lần như vậy Khanh lại nhổm hẳn lên và mông co rúm lại, tiếng anh thở đồn dập và lời nói dần đứt quãng. Không biết cái này Mai học được ở đâu mà làm anh sướng quá.
Thực ra trước ngày hôm nay Mai đã chuẩn bị trước để trao hết cho anh, cô đọc thêm sách rồi tra tìm thêm trên mạng. Thế nhưng là con gái chưa trải sự đời, nhiều lần đọc mấy bài chia sẻ kia cô phải bỏ ngang chừng vì xấu hổ. Làm được đến thế này đã là bao lần cô cố gắng vượt mức rồi.
Nhưng cũng chỉ cần như thế cho gã bạn tình mọt sách này của cô là đủ. Anh ấy giờ đây mặt đã đỏ kè rồi 2 tay nắm chặt, miệng anh mở to hớp từng ngụm từng ngụm không khí. Sướng khoái dập dồn khiến kẻ tay mơ như anh không kìm nén thêm được nữa.
-Em…hừ hừ…dừng,dừng lại… hừ hừ anh không chịu nổi nữa…hừ hừ…anh ra mất bây giờ… hừ hừ…
Quả thực nếu Khanh không lấy tay mình dừng tay Mai lại thì chỉ vài lần lên xuống nữa thôi chắc là anh phun mất. Kích thích cô mang lại cho anh là quá lớn khiến cảm xúc dâng trào mãnh liệt anh không thể nào kiểm soát. Mai cũng đã dừng tay không xóc nữa, thay vào đó cô rướn cổ lên hôn để cảm xúc anh lắng lại.
Nụ hôn kéo dài chừng 2 phút thì Khanh buông môi rồi nhẹ đặt em nằm xuống. Mai e thẹn đặt tay mình lên ngực, dù đã rất sẵn sàng nhưng khi thời khắc kia sắp đến cô cũng vô cùng hồi hộp. Ngực Mai phập phồng kịch liệt khi Khanh tách 2 chân và ngồi vào chính giữa.
-Anh ơi… chậm thôi anh nhé,em sợ đau.
Khanh ngước nhìn cô gật đầu, thời khắc này anh cũng chẳng khác gì cô. Mong chờ là thế nhưng chưa có kinh nghiệm khiến anh lay hoay như gà mắc tóc.
Cả hai chân Mai đã chống lên và giang thật rộng, con bướm xinh đẹp đây rồi, nó ướt nhờn và ửng đỏ mời anh xơi.
Bản năng giống đực đưa đường, khiến Khanh nhích đến Mai thật gần và kề con cu vào của lỗ, chỉ mới vậy thôi cả anh và cô đã run bắn lên rồi.
-Hơ…ơ hơ hơ… hơ hơ…từ từ thôi anh…
-Uh…Anh biết rồi…anh sẽ làm chậm thôi, đừng sợ…
Con cu ấn vào đến mép rồi lại trượt lên, người Mai giật nẩy còn Khanh chỉ biết lấy tay rồi giữ nguyên cho đầu cu ở đó. Cả phút trôi qua anh vẫn chỉ ngồi yên như vậy, mồ hôi trên trán rịn ra và hơi thở phì phò vội vã.
Mai cũng bị anh làm cho ngứa ngáy, con cu cứ thập thò ngoài cửa lỗ khiến cô thèm muốn chết nhưng chẳng chịu chui vào. Nước nhờn cô càng lúc càng thêm ướt đẫm, ham muốn dâng cao cô không kiềm nổi mà phải cầm cu anh dẫn lối.
Được người tình hỗ trợ, Khanh rướn người cố nhấn, con cu bây giờ mới chầm chậm đi vào. Mép bướm Mai dần nở ra để tiếp nhận, đến khi vừa vào được đầu khấc thì Mai đã cảm thấy đau mà nhăn mặt. Khanh vẫn đang tiếp tục, cho đến khi con cu gặp vật cản thì anh mới dừng.
Chỉ thêm một cú hích cái màng mỏng ấy sẽ rách ra Mai sẽ thành đàn bà và trao anh thật trọn vẹn. Cô không phải chờ quá lâu khi Khanh nhanh chóng chồm người lên giữ lấy hông Mai rồi thúc thật mạnh.
-Á UIIII… dừng…dừng lại anh ơi em đau quá… hu hu…rát, rát lắm anh ơi.
Sự vội vàng hấp tấp khiến Khanh bỏ quên cảm giác của Mai rồi làm người yêu mình đau điếng. Cú thúc mạnh mẽ làm màng trinh rách toạc, kéo theo đó là cơn rát bỏng từ bên trong.
Khanh biết sự nôn nóng của mình đã làm em đau, anh cố chuộc lỗi bằng nụ hôn dịu dàng khi Mai đang thút thít. Bên dưới cửa mình Mai lúc này, hai mép ngoài đang căng trướng hơi giật giật. Nó vừa rồi đã hoàn thành thiên chức lần đầu, cơn đau dữ dội lúc này buộc lòng nó phải ngậm chặt con cu rồi nằm im một lúc.
Cơn đau dịu dần và Mai cũng không còn khóc nữa, thay vào đó cô lấy đôi mắt long lanh nhìn thẳng vào anh khẽ nói.
-Em là của anh rồi đấy, em vui và hạnh phúc đến phát khóc đây này, anh thấy không. Từ giờ mình phải yêu nhau nhiều hơn và không bao giờ lìa xa anh nhé.
Khanh cũng đáp lại cô bằng một nụ cười nhẹ rồi từ từ chuyển động. Con cu lúc này như bị bóp nghẹt, nó kéo ra chậm rãi khiến mọi thớ thịt bên trong cũng như bị kéo ra theo.
-Ư hư hư… uiiii… sshiiittt…nhẹ thôi anh em vẫn còn đau đấy.
-Yên tâm, anh biết rồi… hư hư… ôiiii khít quá.
Khanh bắt đầu nhấp nhả từ từ, sự tức thốn ban đầu dần thay bằng khoái cảm. Anh thấy người mình như bay lên khi ở dưới đầu cu là ấm nóng và trơn ướt bao trùm. Tương tự như thế Mai cũng nhận được những xúc cảm mãnh liệt khi cu anh đang massage lên từng tế bào thần kinh trong bướm.
-Ư ư…ư hư hư… ứ ứ ứ…ứ ứ ứ… tiếp tục đi anh, em ngứa…ứ ứ ứ..
-Hừ hừ… bạch bạch bạch… bạch bạch… ấm quá…hừ hừ…
Càng lúc nước nhờn của Mai ứa ra càng nhiều giúp cho cu Khanh có thể ra vào lút cán, tiếng da thịt va vào nhau vì vậy cũng nhẹ nhàng vang lên. Khanh cũng dần biết cách điều khiển con cu vào ra một cách nhịp nhàng. Khi anh cúi xuống nhìn thì một cảnh cực kì khiêu khích đập vào mắt.
Hai môi lớn của con bướm nhỏ bây giờ đã sưng to thấy rõ, nó đỏ hồng lên và bóng nhẫy nước nhờn. Mỗi nhịp anh cắm vào rút ra, hai mép bướm cũng cùng chồi lên sụt xuống.
-Ư Ư Ư… ư ư… nhanh lên anh, sâu nữa vào…em ngứa quá… ứ ứ…
Mai không miêu tả nổi cảm giác này, chỉ biết rằng anh cứ nhấp cô lại càng muốn nữa. Nghe lời người yêu thúc giục, Khanh càng thêm gắng sức, hông anh cũng nhấc cao hơn rồi dập vào mạnh mẽ.
-PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH… PẠCH PẠCH PẠCH… PẠCH PẠCH… HỘC HỘC…PẠCH PẠCH… PẠCH PẠCH PẠCH… PẠCH PẠCH… HỪ HỪ… HỪ…PẠCH PẠCH PẠCH.
-Ứ Ứ Ứ Ứ… Ứ Ứ Ứ…ĐÚNG RỒI ANH … Ứ Ứ Ứ… NỮA ĐI ANH… Ứ Ứ Ứ… ĐỪNG DỪNG LẠI… Ư Ư.
Vừa rên rỉ Mai cũng vừa nhịp nhàng hẩy bướm cho con cu được vào sâu hết cỡ. Cảm giác tuyệt vời như bay lên tận chín tầng mây, nếu biết làm tình đem lại khoái cảm thế này cô đã cùng anh lên giường từ sớm.
-Anh ơi… em thích lắm… ứ ứ ứ… anh có thích không…ứ ứ ứ… em yêu anh, từ giờ em sẽ là của anh mãi mãi… ứ ứ ứ…
-Ừ…THÍCH…HỪ HỪ…PẠCH PẠCH PẠCH… PẠCH PẠCH… HỘC HỘC… PẠCH PẠCH …PẠCH PẠCH… HỪ HỪ… PẠCH PẠCH…
Đến giờ bản thân Khanh cũng bắt đầu mê dại, bướm em ấm nóng và khít khao, lại liên tục rót vào tai anh những lời mật ngọt. Cả người anh đang nóng bừng và mồ hôi túa ra thành từng giọt, anh cũng chỉ biết thúc càng nhanh, càng mạnh để giải tỏa.
-PẠCH PẠCH PẠCH… PẠCH PẠCH… HỪ HỪ… PẠCH PẠCH PẠCH… Ứ Ứ Ứ… Ứ Ứ Ứ… ÚI SÂU QUÁ… THÍCH QUÁ… PẠCH PẠCH… PẠCH PẠCH PẠCH… PẠCH PẠCH PẠCH… HỪ HỪ…ÔIIIII…Ô HÔ HÔ…
Tiếng rên, tiếng thở của hai người hòa quyện cùng tiếng mông bẹn va vào nhau rộn rã khắp căn phòng. Và một mùi dục tình kích thích cứ phảng phất xung quanh, có thêm những thứ này cộng lại, khiến cả hai nhanh chóng đến cao trào.
Khanh bất chợt gồng mình rồi ưỡn ngực ngửa đầu còn hông thúc dồn dập. Bên dưới thân anh, gương mặt Mai cũng trở lên đỏ bừng và dần lan đến ngực, cô đang thở nhọc nhằn và có cảm giác dâng trào từ bên trong.
-Ô Ô HÔ…HỪ HỪ…PẠCH PẠCH PẠCH PẠCH… PẠCH PẠCH PẠCH… PẠCH PẠCH PẠCH… HỘC HỘC… PẠCH PẠCH PẠCH … HỪ HỪ.
-ÔIIII ANH ƠI… Ư Ư Ư… SƯỚNG QUÁ… Ư Ư… EM KHÔNG CHỊU ĐƯỢC NỮA… SƯỚNG QUÁ, SƯỚNG QUÁ KHÔNG CHỊU NỔI…Ứ Ứ Ứ Ứ… EM SAO THẾ NÀY…Ư Ư Ư… SƯỚNG CHẾT MẤT…
-ANH CŨNG KHÔNG CHỊU ĐƯỢC NỮA… HỰ…PẠP PẠP… PẠP PẠP… PAP…PẠP PẠP… Ư HƯ HƯ…ANH RA ĐÂY NHÉ….HƯ HƯ…
Khanh dập thật nhanh thật vội vàng rồi trở sang nhấp thật mạnh từng nhát,trong khi đó Mai lúc này đã trở lên bấn loạn. Mái tóc cô lộn xộn, đầu lắc liên tục về 2 bên và bắt đầu lảm nhảm.
Rồi đến khi cảm nhận được một dòng chất lỏng đặc sệt, phóng mạnh vào sâu trong tận tử cung thì cô cũng gồng người lên và bắt đầu co giật. Tay cô cố ghì chặt đầu anh còn chân thì quắp lấy hông anh siết mạnh. Như thế đến gần một phút rồi họ mới buông nhau ra cùng thở gấp.
Khanh cũng lật người nằm sang bên, anh mệt rã rời chỉ muốn khép mi lại đi ngủ. Bên này trong Mai cơn cực khoái đang ngân dài, cô như vừa chạm tới cánh cửa thiên đường, cô không ngờ tình dục lại tuyệt vời đến thế. Có lẽ vì tình yêu và sự dịu dàng chăm sóc của anh đã làm cô thăng hoa được như này. Cô muốn quay sang, rúc vào lòng anh yêu như một lời cảm tạ, nhưng lúc nhìn sang cô lại thấy anh lim dim mắt thở phì phò.
Cô hơi chồm người lên rồi khe khẽ phà hơi lên mặt người tình, anh không mở mắt mà chỉ thì thào hỏi.
-Em không mệt à, sao không chợp mắt chút đi.
-Có mệt, nhưng muốn ngắm anh nhiều hơn, em hạnh phúc quá, em thấy mình thật may mắn khi có anh. Chúng mình cứ coi như đây là ước định cho mai này nghe anh.
-Ừ, sao cũng được, chỉ cần em vui.
Nghe lời người yêu chấp thuận Mai khấp khởi mừng vui trong lòng, cảm xúc mới vừa lắng lại bây giờ lại muốn trào dâng. Tuy bướm nàng vẫn còn hơi rát nhưng nếu anh có muốn cô sẽ sẵn sàng chiều theo. Cô lấy ngón tay vẽ vòng vòng trên ngực anh khiêu khích, Khanh nắm chặt để bàn tay đó đừng di chuyển, rồi anh mở mắt ra vỗ về.
-Đừng nghịch nữa em, bây giờ mà vận động mạnh là đau lắm đấy. Em muốn anh ôm em ngủ không.
Thế là cô cứ trần truồng như vậy cuộn vào lòng anh, dù bây giờ dưới bướm cô tinh trùng và dịch nhờn cùng một chút máu bắt đầu chảy ra cô cũng mặc kệ. Nhưng cô cũng không muốn ngủ đi lúc này, cô muốn tâm sự với anh, nói anh nghe cảm xúc của mình và nghe anh vẽ cho cô tương lai của 2 đứa.
Đêm đó thật dài và hạnh phúc, nó đánh dấu tình cảm 2 người bước sang một trang mới, cũng để Mai mơ mộng về mai sau.
Cái ngày ấy cô cũng đang ở tuổi của Vy bây giờ, mọi thứ trong mắt vẫn chỉ một màu hồng cô tin rằng anh cũng chung ước mơ như vậy. Nhưng khác xa những điều cô nghĩ, Khanh luôn đau đáu về địa vị và công danh. Anh đã vì thứ đó mà kiên cường bám trụ ở cái đất thị thành chen chúc này, cũng chỉ có thứ đó là mong cầu khao khát nhất của anh thôi.
Từ đó đến nay họ vẫn bên nhau khăng khít, chuyện tình yêu vẫn êm đềm khiến bao người ước ao. Đã có đôi khi anh muốn dừng lại những hoài bão để cùng cô xây dựng một gia đình, anh cũng từng nói sẽ đưa cô về quê ra mắt.
Thế nhưng hôm nay cơ hội hoàn thành tâm nguyện lại hiện hữu không xa, anh chọn bỏ lại hẹn thề với cô bước về phía danh vọng mong chờ. Nếu mọi chuyện như ý anh mong muốn, không biết anh phải đối mặt với nàng làm sao, phải nói như thế nào để cho em chấp nhận. Nếu em không thể chấp nhận thì tiếp theo nên làm gì, chia tay nhau sao? Sau từng ấy yêu thương và gắn bó.
Cứ luẩn quẩn trong mớ bòng bong suy nghĩ ấy Khanh đến dưới nhà Mai lúc nào mà không biết, em cũng đang đứng chờ với nụ cười tươi rói trên môi.
Nhìn dáng vẻ mong chờ, ánh mắt rạng ngời khi anh đang đến Khanh lại chù chừ không dám nói chuyện đó hôm nay.
-Hi hi, anh đây rồi, em chờ anh gần 10 phút rồi đấy. Hít hít, anh uống rượu sao, có mệt không anh.
-Gặp ông khách quan trọng anh uống có chút xíu ấy mà. Mũ bảo hiểm này, em đội đi rồi mình đi dạo vài vòng cho mát, em thích đi ăn hay xem phim cũng được.
Mai đã ngồi sau lưng anh, cô nghe những điều anh nói mà hơi chút mỉm cuời rồi thỏ thẻ.
-Mẹ em được chú Quảng đón đi chơi mất rồi, đêm nay nhà em chẳng có ai, không sợ về muộn bị mắng, mà ngủ một mình thì sợ ma. Hay là…
Dụ hoặc quá rõ ràng từ em, còn Khanh thì đang muốn bù đắp cho em, biết đâu dự định của anh thành sự thật thì họ cũng chẳng còn nhiều thời gian nữa. Thế là anh gật đầu đồng ý.
-Em muốn thế nào cũng được, đêm nay anh là của em. Nhưng trước tiên phải ăn gì đã chứ.
-Vâng, lên phố cổ đi anh.
Lâu lắm rồi anh mới có một ngày rảnh rang để dành cho cô như thế, Mai vui mừng thật sự. Cô ngồi nép sát vào anh, đôi vú tròn căng đặt lên lưng anh nóng hổi. Khanh biết từng biểu hiện của cô ngụ ý cho điều gì, thôi cũng tốt mà, lâu rồi chưa ân ái, đêm nay sung sướng sẽ cố gắng cho nàng lên tiên.
Dự báo đôi trẻ bên này sẽ có một đêm dữ dội với sung sướng ngập tràn nhưng còn Khánh và Vy thì không được êm xuôi như thế. Thời điểm ở nhà hàng nghe được những lời mập mờ từ điện thoại của Vy, Khánh đã tức tốc phi xe đến nhà Vy muốn gặp cô để làm rõ. Anh đứng chờ đã được gần 1tiếng.
Anh vừa gọi điện cô cũng hơi bất ngờ bảo anh đợi thêm 5p. Chờ đợi khiến trong đầu Khánh vờn quanh trăm ngàn ý nghĩ tiêu cực và những hình ảnh hết sức hoang đường của Vy và sếp Thuận.
ANH EM ĐỌC TRUYỆN THÌ LIKE VỚI COMMENT MẠNH LÊN, MIỄN PHÍ MÀ.
 
cảnh báo nam vương 2025 javhd

Truyện Sex Mới

anime sex
cliphot
X
Back
Top