Một căn phòng vắng, ánh đèn vàng rơi lặng lẽ trên phần vai gầy vừa mới gỡ áo.
Trên chiếc bàn gỗ cũ là ly rượu rót dở, cạnh đó là một dòng tin chưa gửi:
“Nếu đêm nay em không ngủ, hãy để anh là người cuối cùng em trò chuyện.”
Tôi từng là một bức tranh sơn dầu dở dang – nét vẽ táo bạo, nhưng người họa sĩ bỏ đi giữa chừng.
Tôi treo lơ lửng trên vách thời gian, chờ một bàn tay đủ tinh tế để không vẽ tiếp, mà là đặt một cái nhìn trìu mến lên từng vết lem.
TÔI HIỆN TẠI
Mặt kính lạnh lẽo, hơi thở mờ nhạt phả vào như một lời than khẽ. Hình ảnh phản chiếu nhợt nhạt, đường nét xiêu vẹo như thể vừa trải qua một cơn địa chấn lòng. Không còn là vóc dáng tạc nên từ lao động , mà chỉ còn một cái bóng dáng rũ rượi, tựa chiếc áo bỏ quên sau mùa đông dài. Văng vẳng đâu đây tiếng cười rộn rã của một cái Tết thảm hoạ. Ký ức về những thớ thịt cuồn cuộn dưới lớp áo, về ánh mắt khao khát của những người đối diện, giờ chỉ còn là một thước phim cũ kỹ, chiếu chậm trong tâm trí. Cái "tôi" ngày ấy, tựa ngọn lửa hừng hực, thiêu đốt mọi ánh nhìn. Chữ "yêu" kia, sao giờ nghe đắng nghẹn như một viên thuốc độc. Nó không còn là mật ngọt rót vào tim, mà là lưỡi dao sắc lạnh, từng nhát cứa sâu vào thể xác và tinh thần. Mười lăm ký không chỉ là cân nặng, mà là gánh nặng của những tổn thương, của những đêm tự chống chọi, chờ màn đêm, đợi màn đêm nhưng ghét màn đêm.
Đứng trước gương, tôi thấy một kẻ lạ hoắc. Đôi mắt không còn ánh lửa, mà chỉ là một vùng tối thăm thẳm. Nụ cười đã ngủ quên đâu đó, nhường chỗ cho một nét nhăn khắc khổ. Cái "xác" này, mang trong nó một linh hồn rỉ máu, lạc lõng giữa những ký ức tươi đẹp đã phai màu. Tiếc nuối không thành lời, nghẹn ứ trong cổ họng. Tiếc không chỉ vóc dáng đã mất, mà còn tiếc cả cái khí chất ngạo nghễ, cái niềm tin sắt đá vào bản thân. Để một "người" nữa đến rồi tàn phá, để một chữ "yêu" tái bản lại nhuộm đen cả một quãng đời rực rỡ.
Nhưng trong đáy mắt sâu thẳm ấy, vẫn còn một tia sáng nhỏ nhoi. Một chút kiên cường sót lại sau bao nhiêu dông bão. Cái "tôi" ngày xưa, dù đã tổn thương, vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Nó đang ẩn mình, chờ đợi một ngày bùng cháy trở lại.
Tôi từng là thước phim bị tắt tiếng, chỉ còn hình ảnh tua chậm lại:
Một người đàn ông nhìn vào gương, thấy mình đang cháy âm ỉ từ bên trong,
và tự hỏi: “Có ai đó đủ dũng cảm để đặt môi lên ngọn lửa này… mà không sợ bỏng không?”
Quay lưng bước đi, không ngoảnh lại. Cái bóng dáng gầy gò khuất dần sau cánh cửa. Nhưng trong từng bước chân khẽ khàng ấy, đã ẩn chứa một quyết tâm âm thầm. Một lời hứa với chính mình, sẽ không để cơ thể này phải chịu thiệt nữa.
Tôi tìm một cô gái – không phải để hóa thân thành nữ chính gợi cảm,
mà là người có thể bật đèn trong đầu tôi giữa lúc mọi thứ tắt ngấm.
Một người – vừa đủ mềm để tan trên tay tôi,
nhưng cũng đủ cứng để không tan biến sau một tin nhắn “Em ngủ chưa?”
Tôi không cần em ở đây mãi mãi.
Tôi chỉ cần em… ở lại đủ lâu để nhớ tên từng vùng da trên người tôi bằng trái tim, không phải trí nhớ.
Nếu em cũng từng là bức ảnh chưa ai chịu rửa,
Nếu em từng khao khát được ai đó chụp lại phần đẹp nhất trong em vào lúc em tưởng mình xấu nhất...
Hãy bước vào khung hình này.
Đừng nói gì cả – chỉ cần để ánh mắt em đốt cháy cái lạnh đã ngủ yên trong tôi quá lâu.
Sẵn các cao nhân đọc đến đây chứng tỏ em viết lên tay, nhờ các cao nhân xem giúp em bí ẩn gì trong 2 bàn tay đó.
Chân thành cảm ơn mọi người.
Trên chiếc bàn gỗ cũ là ly rượu rót dở, cạnh đó là một dòng tin chưa gửi:
“Nếu đêm nay em không ngủ, hãy để anh là người cuối cùng em trò chuyện.”
Tôi từng là một bức tranh sơn dầu dở dang – nét vẽ táo bạo, nhưng người họa sĩ bỏ đi giữa chừng.
Tôi treo lơ lửng trên vách thời gian, chờ một bàn tay đủ tinh tế để không vẽ tiếp, mà là đặt một cái nhìn trìu mến lên từng vết lem.
TÔI HIỆN TẠI
Mặt kính lạnh lẽo, hơi thở mờ nhạt phả vào như một lời than khẽ. Hình ảnh phản chiếu nhợt nhạt, đường nét xiêu vẹo như thể vừa trải qua một cơn địa chấn lòng. Không còn là vóc dáng tạc nên từ lao động , mà chỉ còn một cái bóng dáng rũ rượi, tựa chiếc áo bỏ quên sau mùa đông dài. Văng vẳng đâu đây tiếng cười rộn rã của một cái Tết thảm hoạ. Ký ức về những thớ thịt cuồn cuộn dưới lớp áo, về ánh mắt khao khát của những người đối diện, giờ chỉ còn là một thước phim cũ kỹ, chiếu chậm trong tâm trí. Cái "tôi" ngày ấy, tựa ngọn lửa hừng hực, thiêu đốt mọi ánh nhìn. Chữ "yêu" kia, sao giờ nghe đắng nghẹn như một viên thuốc độc. Nó không còn là mật ngọt rót vào tim, mà là lưỡi dao sắc lạnh, từng nhát cứa sâu vào thể xác và tinh thần. Mười lăm ký không chỉ là cân nặng, mà là gánh nặng của những tổn thương, của những đêm tự chống chọi, chờ màn đêm, đợi màn đêm nhưng ghét màn đêm.
Đứng trước gương, tôi thấy một kẻ lạ hoắc. Đôi mắt không còn ánh lửa, mà chỉ là một vùng tối thăm thẳm. Nụ cười đã ngủ quên đâu đó, nhường chỗ cho một nét nhăn khắc khổ. Cái "xác" này, mang trong nó một linh hồn rỉ máu, lạc lõng giữa những ký ức tươi đẹp đã phai màu. Tiếc nuối không thành lời, nghẹn ứ trong cổ họng. Tiếc không chỉ vóc dáng đã mất, mà còn tiếc cả cái khí chất ngạo nghễ, cái niềm tin sắt đá vào bản thân. Để một "người" nữa đến rồi tàn phá, để một chữ "yêu" tái bản lại nhuộm đen cả một quãng đời rực rỡ.
Nhưng trong đáy mắt sâu thẳm ấy, vẫn còn một tia sáng nhỏ nhoi. Một chút kiên cường sót lại sau bao nhiêu dông bão. Cái "tôi" ngày xưa, dù đã tổn thương, vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Nó đang ẩn mình, chờ đợi một ngày bùng cháy trở lại.
Tôi từng là thước phim bị tắt tiếng, chỉ còn hình ảnh tua chậm lại:
Một người đàn ông nhìn vào gương, thấy mình đang cháy âm ỉ từ bên trong,
và tự hỏi: “Có ai đó đủ dũng cảm để đặt môi lên ngọn lửa này… mà không sợ bỏng không?”
Quay lưng bước đi, không ngoảnh lại. Cái bóng dáng gầy gò khuất dần sau cánh cửa. Nhưng trong từng bước chân khẽ khàng ấy, đã ẩn chứa một quyết tâm âm thầm. Một lời hứa với chính mình, sẽ không để cơ thể này phải chịu thiệt nữa.
Tôi tìm một cô gái – không phải để hóa thân thành nữ chính gợi cảm,
mà là người có thể bật đèn trong đầu tôi giữa lúc mọi thứ tắt ngấm.
Một người – vừa đủ mềm để tan trên tay tôi,
nhưng cũng đủ cứng để không tan biến sau một tin nhắn “Em ngủ chưa?”
Tôi không cần em ở đây mãi mãi.
Tôi chỉ cần em… ở lại đủ lâu để nhớ tên từng vùng da trên người tôi bằng trái tim, không phải trí nhớ.
Nếu em cũng từng là bức ảnh chưa ai chịu rửa,
Nếu em từng khao khát được ai đó chụp lại phần đẹp nhất trong em vào lúc em tưởng mình xấu nhất...
Hãy bước vào khung hình này.
Đừng nói gì cả – chỉ cần để ánh mắt em đốt cháy cái lạnh đã ngủ yên trong tôi quá lâu.
Sẵn các cao nhân đọc đến đây chứng tỏ em viết lên tay, nhờ các cao nhân xem giúp em bí ẩn gì trong 2 bàn tay đó.
Chân thành cảm ơn mọi người.
Đính kèm